Quyển 2 - Thầm kín
Chương 1
Chiếc taxi dừng lại trước cổng nhà, Hoàng vội đặt quyển sách đang đọc xuống bàn, chạy vội ra ngoài mở cổng. Hôm nay nhà Hoàng có khách, hai người khách đặt biệt từ quê nhà, vừa là bạn, vừa là hàng xóm mười mấy năm. Hai vị khách bước xuống xe, theo chân Hoàng vào nhà, trên mặt vẫn còn nét mệt mỏi sau chuyến đi dài.
Gia đình Hoàng và gia đình Vy sát vách nhau ở quê, hai đứa là thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ. Nhà Vy chỉ có hai mẹ con, ba Vy mất từ khi cô bé vừa lên năm. Cô Hương, mẹ của Vy, mở một tiệm may nhỏ tại nhà để trang trải cuộc sống. Cô nhận may quần áo, chăn ga gối nệm, màn cửa, thậm chí thỉnh thoảng còn may thú nhồi bông. Tay nghề cô thì cả cái huyện ai cũng biết, giá cả lại phải chăng, khách ra khách vào liên tục, tiệm nhỏ nhưng có tới mấy người làm, sinh ý không tệ.
Nhà Hoàng kế bên thì mở tiệm bán gạo, loại nào cũng có, giá nào cũng có. Ai có nhiều tiền thì mua gạo ngon, ai ít tiền thì mua gạo dỡ một chút. Thậm chí, nếu ai đó không có tiền, thì gia đình Hoàng cũng sẵn lòng giúp đỡ luôn, chừng nào có thì trả. Năm nào tiệm cũng góp mấy tấn gạo cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn trong huyện. Thế nên, ai cũng yêu, ai cũng quý, tiếng tăm vang xa đến tận mấy huyện kế bên, mối làm ăn nhiều không kể hết.
Mẹ Hoàng với mẹ Vy thì ngày nào cũng đi chợ chung, đám tiệc cưới hỏi du lịch gì thì cũng đi cùng nhau. Nhà vy không có đàn ông, nên thỉnh thoảng hư hỏng hay cần sửa chửa gì thì ba Hoàng cũng qua sửa giúp, cái nào khó quá thì thuê thợ làm, nhưng cũng đứng đó giám sát và chỉ đạo như chủ nhà, để tránh người ta làm ẩu. Thế nên hai gia đình thân thiết như bà con ruột thịt. Hoàng với Vy cũng vậy, như anh em một nhà, đi đâu làm gì cũng cùng nhau, có món ngon vật lạ đồ chơi mới cũng san sẻ không chút so đo tính toán.
Năm hai đứa học hết lớp mười hai, gia đình Hoàng lên kế hoạch định cư nước ngoài. Bất động sản ở nước ngoài cũng đã mua rồi, gia đình bên nội trước đó cũng có mấy ngươi qua đó, nên việc bảo lãnh cũng không khó mấy, thời buổi cái gì không lo được bằng tiền thì lo bằng nhiều tiền, mà tiền lại là thứ mà gia đình Hoàng không thiếu. Ba mẹ Hoàng sang lại toàn bộ gạo trong nhà cho một tiệm khác, chỉ giữ lại cái nhà để còn có chỗ đi về. Ai cũng bận rộn háo hức chuẩn bị cho chuyến định cư sắp tới, chỉ có Hoàng là không vui.
Hoàng không muốn đi, tính Hoàng từ trước đến giờ chỉ thích an phận, không muốn đến nơi xứ lạ quê người, phải bắt đầu mọi thứ lại từ đầu, lại xa quê hương, xa bạn bè, qua đó chắc gì sướng hơn ở đây. Người ta nói, có tiền thì ở đâu cũng sướng, không tiền thì ở đâu cũng khổ. Nhà Hoàng có tiền mà, vậy đi làm gì, ở đây cũng đâu thiếu thứ gì đâu. Hoàng kiên quyết ở lại, ba mẹ khuyên hết lời không được, nên đành phải chịu.
Ba mẹ Hoàng chỉ có một đứa con trai độc nhất, mang theo không được, để lại thì không biết cuộc sống sẽ ra sao. Thế nên hai người phải tính cho Hoàng một tương lai ổn định và bền vững tại quê nhà. Ông bà dắt nhau lên Sài Gòn, mua một căn nhà ba tầng với một dãy trọ hai mươi phòng để cho Hoàng làm chủ. Chỉ cần Hoàng không ham chơi lười làm, không phá gia chi tử thì nhiêu đó tài sản đủ để chàng sống hết phần đời còn lại.
Chương 2
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó đã năm năm trôi qua. Hoàng không đi làm, hằng ngày chỉ ở nhà quản lý dãy trọ. Sài Gòn đất chật người đông, không phải ai cũng có tiền mua nhà riêng hay chung cư để ở, phần nhiều họ đều thuê nhà trọ, thế nên dãy trọ của Hoàng từ khi mở đến nay, chưa bao giờ có phòng trống quá một tháng. Số tiền thu được từ đó đủ để chàng có một cuộc sống đủ đầy, nếu không muốn nói là khá giả ở nơi đây.
Hôm nay vừa mới có hai vợ chồng công nhân trả phòng trọ. Họ về quê vì ở quê vừa mở một khu công nghiệp lớn, về đó làm vừa gần nhà, vừa khỏi tốn tiền trọ. Ai trả phòng Hoàng cũng mua quà để tiễn chân, còn cho thêm một ít tiền đi đường, vì dù sao người ta cũng thuê trọ của mình bao nhiêu năm trời, mình thu được không biết bao nhiêu tiền mà kể. Lại thêm nữa, tạo ấn tượng tốt cho họ, biết đâu họ lại giới thiệu người quen đến, mình lại có thêm thu nhập. Mấy người ở lại thấy Hoàng chu đáo, cũng đẹp lòng, hiếm có chủ trọ nào tận tình như vậy. Hoàng học không giỏi, nhưng lại rất giỏi ở khoản lấy lòng người khác.
Mấy tuần rồi, Hoàng đăng tin còn phòng trống, nhưng chưa có ai thuê, đang đau đầu vì nguồn thu bị hụt thì điện thoại báo có tin nhắn, một cái tên quen thuộc hiện lên trên màn hình, không phải ai xa lạ, là Vy. Hai gia đình vẫn giữ liên lạc mặc dù không còn ở kế bên nhau. Xem nhanh qua tin nhắn, Hoàng lập tức gọi điện trực tiếp cho Vy để nói chuyện. Cuộc trò chuyện chóng vánh, chỉ có mấy phút, kết thúc trong vui vẻ. Đang buồn ngủ gặp phải chiếu manh, Vy đang tìm chỗ trọ mới, vì chỗ cũ lên giá hoài, lại thêm xa chỗ học. Vy học bác sĩ, vẫn còn năm năm nữa mới ra trường, mấy năm nay ở trọ trên Sài Gòn để đi học. Nay trường đổi qua cơ sở khác, xa chỗ trọ, nên hơi bất tiện trong việc di chuyển.
Vy cũng mấy lần đến thăm Hoàng rồi, cũng thích thú với dãy nhà trọ vừa sạch sẽ vừa an ninh, giá cả lại vừa túi tiền của Hoàng, nhưng tiếc vì không có cơ hội ở đây, nay lại có dịp rồi, không thể bỏ qua. Tranh thủ mấy ngày được nghỉ, Vy chạy về quê thăm mẹ, rồi hai mẹ con cùng nhau lên thăm chỗ trọ mới của Vy. Sáng sớm hai mẹ con đã đi xe khách từ dưới tỉnh lên, ngồi xe gần ba tiếng đồng hồ, lại phải đi thêm taxi một lúc mới đến được nhà Hoàng. Cô Hương mệt thì cũng mệt nhưng vui vì Vy tìm được chỗ ở mới, gần chỗ học, lại gần người quen, có thể trông nom chiếu cố lẫn nhau.
Buổi cơm trưa ngày hôm đó rất vui, lâu rồi trong nhà Hoàng không có không khí gia đình như vậy. Ba mẹ Hoàng từ lúc đi đến nay chỉ về có một lần, nên mấy năm nay, Hoàng toàn ăn cơm một mình. Cô Hương thì như mẹ, Vy thì như đứa em gái trong nhà. Câu chuyện này tiếp nối câu chuyện khác, từ chuyện ngày xưa chung vách ở quê, đến chuyện mấy năm nay hai gia đình sinh sống làm ăn ra sau, người ở lại thì thế nào, người ở bên kia thì khỏe không… Cả ba như quên mất thời gian, đến chiều tối mới chịu đi xem phòng trọ của Vy ở dãy nhà phía sau.
Hoàng cho thợ sơn sửa lại căn phòng trống cho Vy, mua thêm mấy món đồ gia dụng, gắn kệ sách, giường ngủ, bàn học, lại làm thêm một lớp cách âm cho đỡ ồn, gắn thêm máy lạnh, máy nước nóng, dù gì Vy cũng cần không gian riêng để tập trung học. Mấy việc này Hoàng làm không tính toán, vì với Hoàng thì Vy không khác em ruột là mấy. Căn phòng trọ giờ trở thành căn đẹp nhất, tiện nghi nhất trong cả dãy nhà, mấy người đi ngang nhìn vào không ngớt lời khen ngợi. Ai hỏi thì Hoàng nói cho đứa em bà con dưới quê ở để đi học.
Cô Hương rất hài lòng và biết ơn vì Hoàng nhiệt tình như vậy, cô chỉ có một đứa con gái, lại xa quê, có người quen giúp đỡ như vậy, cô mừng không kể xiết. Vy thì khỏi phải nói, từ khi lên Sài Gòn ở trọ đến nay, đây là lần đầu tiên có được cái phòng trọ đầy đủ tiện nghi như vậy. Ba người phụ nhau dọn đồ vào, sắp xếp một chút, rồi ở luôn ngay đêm hôm đó. Cô Hương ở lại mấy ngày để con Vy đỡ buồn, tiệm may ở quê đã có người phụ giúp trông nom, sẵn dịp này cô cũng muốn đi đây đó cho biết thêm đất Sài Gòn, không phải lúc nào cũng có thời gian để mà đi.
Chương 3
Hôm nay Vy đi học cả ngày, cô Hương cũng không có việc gì làm, cô qua bên nhà Hoàng để hỏi thăm một vài thông tin, cô định hôm nay dạo một vòng Sài Gòn để mở mang tầm mắt. Cô từng đi Sài Gòn mấy lần, nhưng lần nào cũng là đi vì công việc, lo đi lo về, ít khi để tâm làm mấy chuyện khác. Nay có dịp lên đây, cô muốn tự thưởng cho bản thân mình.
Hoàng dĩ nhiên là hết sức nhiệt tình, chỉ cho cô đủ nơi để đi thăm thú, nào là trung tâm mua sắm, chợ truyền thống, khu vui chơi, viện bảo tàng, khu du lịch… chỗ nào Hoàng biết thì đều nói ra hết. Thậm chí còn bỏ ra một phen công phu tỉ mỉ chỉ cho cô cách sử dụng bản đồ trực tuyến trên điện thoại, để cô tự tìm đường đi. Kết quả là, cô lại muốn ở nhà, vì nghe một hồi cô lại không biết phải bắt đầu đi đâu, làm gì, với ai. Sài Gòn lớn hơn những gì mà cô tưởng tượng.
Hoàng cũng đành cười khổ vì không biết phải giúp cô thế nào, nhưng vừa đó cũng chợt nhớ ra, cô Hương lên Sài Gòn đúng ngay dịp lễ. Còn hai ngày nữa là đến ngày Quốc Tế Phụ Nữ, Hoàng gợi ý cô đi tới mấy tụ điểm có tổ chức lễ của trung tâm văn hóa để chụp hình kỷ niệm. Cô Hương dĩ nhiên không phản đối, lâu rồi cô chưa có bộ ảnh nào ra dáng. Ngoài mấy tấm hình chụp chung với mẹ Hoàng khi đi du lịch, cô chỉ có một bộ ảnh duy nhất là bộ hình cưới, từ hơn hai mươi năm trước.
Tối hôm đó, cô kể với Vy về dự định của mình, Vy đồng ý ngay, vì hiếm có dịp chụp hình chung với mẹ mình. Cô Hương lấy thước dây luôn mang theo bên người, lấy số đo của Vy, ghi vào sổ tay. Thời gian quá gấp, đặt may thì không kịp, nên đành phải mua áo dài may sẵn. Cô Hương chỉ muốn chụp hình với áo dài, vì với cô, đó là bộ trang phục đẹp nhất và phù hợp với tất cả các dịp. Hoàng không ý kiến gì về lựa chọn của cô, cô là thợ may mà, dĩ nhiên nói về khoản ăn mặc và gu thẩm mỹ, Hoàng còn phải học hỏi cô nhiều điều.
Sáng hôm sau, mới hơn tám giờ, Hoàng đã chuẩn bị xong mọi thứ, đứng trước cửa chờ cô Hương. Vì để tiện thử áo dài, nên trước khi đi cô thay một cái đầm hoa cho thoải mái. Bộ đầm xanh nhạt điểm xuyến hoa nhí màu trắng tinh, dài quá gối, ôm sát người, một hàng nút tinh tế kéo dài từ ngực xuống tận chân đầm. Mái tóc được bới cao, khéo léo, chiếc cổ trắng ngần được điểm xuyến bằng một chuỗi ngọc trai nhỏ nhắn. Đôi giày cao gót trắng với chiếp bóp cùng tông càng làm cho cô Hương thêm sang trọng, quý phái nhưng cũng không kém phần hiện đại.
Lúc cô vừa sửa soạn xong, bước qua nhà Hoàng để đợi xe đến đón, Hoàng sững sờ vì không nghĩ cô Hương sau khi diện đồ mới và trang điểm lên một chút, lại đẹp như vậy. Cô Hương đã năm mươi, đã qua cái thời son trẻ, dĩ nhiên không thể nào so với mấy cô gái mới lớn hay phụ nữ trung niên. Thế nhưng, từ cô, có một cái gì đó cuốn hút khó tả. Cô đẹp một nét đẹp đầy đặn, mặn mà, thành thục, lôi cuốn, một nét quyến rũ ngầm khó cưỡng. Từ trang phục cho đến thần thái, đặc biệt là cái khe ngực lộ ra một chút bằng đốt ngón tay, vô tình làm cho cô Hương có thêm một phần mị hoặc, làm lóe lên một tia suy nghĩ không đứng đắn trong đầu Hoàng.
Suốt khoảng thời gian ngồi trên taxi, hai cô cháu liên tục nói cười, cô Hương hỏi thăm nhiều thứ dọc đường, Hoàng cũng không tiếc hướng dẫn cho cô hết thảy. Miệng thì nói, tay thì chỉ trái phải trước sau, nhưng mắt của Hoàng thì thỉnh thoảng vẫn lén nhìn ngực của cô Hương. Thi thoảng, cô ép sát người về bên phía cửa sổ để ngắm nhìn những cửa hiệu bên ngoài, khuôn ngực của cô lại được nâng lên thêm một chút, khe ngực lại lộ ra nhiều hơn, chỗ hở nút áo mở rộng làm lộ ra một chút áo lót màu trắng có ren, làm cho Hoàng phải thở gấp.
Không biết do có phải thân nhau quá, hay cô Hương vô tình không để ý, nhiều lúc bất chợt nhìn thấy một cái gì đó thú vị ở bên kìa cửa sổ phía Hoàng, cô lại vòng qua tay Hoàng, sát người lại, chỉ trỏ hỏi thăm. Những lúc đó, mùi hương, hơi ấm, sự mềm mại của cơ thể cô làm cho một vài chỗ trên cơ thể Hoàng từ từ cứng lại.
Chương 4
Đang là buổi sáng giữa tuần, nên cửa hiệu áo dài may sẵn không có nhiều khách lắm. Cửa hiệu rộng chừng một trăm mét vuông, bên trong một con hẻm khá rộng rãi. Không gian sáng sủa, đầy màu sắc, đủ thể loại áo dài từ trẻ em, thanh niên, thiếu phụ cho đến người già. Ở đây, không chỉ bán mà con cho thuê, không chỉ áo dài mà còn rất nhiều dịch vụ khác đi kèm với giá cả phải chăng. Khách hàng vào đây, còn có thể thuê mũ mấn, quạt cầm tay, guốc mộc, mâm quả, giặc ủi…, hầu như cái gì cũng có.
Hai cô gái trạc tuổi Hoàng đang tấc bậc tư vấn và lấy mẫu thử cho cô Hương. Nói là tư vấn, chứ thật ra hai cô cũng khá nhàn, chỉ có nhiệm vụ đi lấy đúng kích cỡ vừa với cô thôi, còn lại kiểu dáng, màu sắc, phụ kiện… đều do cô Hương tự chọn. Cô bắt đầu mở tiệm may từ năm hai mươi tuổi, với ba mươi năm kinh nghiệm, cô tự tin không cần ai tư vấn cho mình về khoản thời trang. Thực tế đang chứng minh, bộ nào cô chọn và mặc thử, không có chỗ nào để chê, hai cô bé nhân viên không ngớt trầm trồ và thán phục lựa chọn của cô Hương.
Ngồi ở ghế sofa bên ngoài, Hoàng thi thoảng liếc nhìn vào mỗi khi cô Hương mặc một mẫu mới rồi đi ra trước gương lớn. Mắt nhìn hình dáng quý phái kiêu sa, mũi đang ngửi chút mùi thơm của cô Hương còn vương lại trên tay áo khi nãy trên xe, trong đầu đang tưởng tượng đến những đều thầm kín khó tả. Không phải trước giờ Hoàng chưa gần gũi phụ nữ, nhiều là đằng khác, nhưng đây là lần đầu tiên Hoàng có cảm giác lạ với một người lớn tuổi hơn, lại là người quen. Một sự ham muốn khó giải thích bằng lời.
Ba mươi phút trôi qua, cuối cùng cô Hương cũng chọn được cho mình 3 bộ áo dài vừa ý. Một bộ áo dài lụa satin màu da, họa tiết thêu hoa có đính pha lê trên cổ áo; một bộ cổ tròn kết nút bọc tay lỡ bằng gấm; một bộ cách tân thêu ren cổ tếch bằng đũi tơ Nhật. Cả ba bộ đều đẹp, rất hợp với dáng cô Hương. Dù là áo dài rất kén người mặc, không khéo lại lộ ra hết điểm xấu trên cơ thể, nhất là với phụ nữ có tuổi. Nhưng trường hợp của cô Hương thì khác, cơ thể cô không cao, không chuẩn, bù lại rất đầy đặn, cộng thêm khiếu thẩm mỹ không tồi, nên bộ đồ nào cô chọn thì cũng đều hợp với cơ thể cô. Cô cũng chọn cho Vy ba bộ áo dài với chất liệu tương tự, nhưng họa tiết và màu sắc sáng sủa hơn, thanh thao hơn, trẻ trung hơn, phù hợp với vóc dáng và độ tuổi của Vy.
Cô Hương đang loay hoay lấy ví trả tiền ở quầy thanh toán, thì một cánh tay từ đằng sau chìa tới, đưa một cái thẻ thanh toán cho thu ngân. Cô giật mình quay lại, vai cô chạm vào ngực Hoàng, Hoàng không nói gì, một tay chạm nhẹ vào lưng cô, ý nói hãy để Hoàng làm việc này thay cô. Cô có ý không muốn Hoàng tốn kém vì mình, nhưng bàn tay của Hoàng lúc này lại trượt xuống một chút, vòng qua eo, tay còn lại chạm vào vai, đẩy nhẹ cô sang một bước, rồi chen vào giữa quầy thanh toán. Cô Hương mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm, cất ví tiền vào, rồi vòng tay qua cánh tay của Hoàng, đứng chờ.
Hai cô cháu tiếp tục lên xe, đến địa điểm tiếp theo. Một trong những tiêu chí khó khăn nhất khi mặc áo dài là không được để lộ viền đồ lót bên trong. Nhiều người không chú ý đến vấn đề này, nên khi mặc áo dài, vết hằng dây áo lót và quần lót lồ lồ ra bên ngoài, trông rất mất thẩm mỹ và không tinh tế. Dĩ nhiên, cô Hương làm sao chấp nhận được điều đó, đã tốn tiền mua áo dài đẹp, thì tiếc chi vài đồng mua đồ lót phù hợp. Chiếc taxi dừng lại trước một cửa hàng đồ lót cao cấp ở trung tâm, lần này thì Hoàng không vào mà tìm một quán cafe gần đó đợi cô, mấy chỗ dành riêng cho phụ nữ, đàn ông không tiện vào.
Không quá khó khăn và mất nhiều thời gian để cô Hương lựa chọn được một bộ đồ lót phù hợp với khuôn ngực cỡ E đầy tự hào của mình. Ngay khi vừa bước vào, cô đã kêu nhân viên lấy cho cô loại đồ lót chất liệu su đúc, không viền, không lằn may, màu nude. Đây là loại đồ lót cực kỳ phù hợp với áo dài, đảm bảo không bao giờ lộ. Vy cũng có một bộ đồ lót giống y như cô, ngực Vy cũng giống cô, nhưng nhỏ hơn một chút, chắc vì chưa sinh đẻ lần nào. Đang đứng tính tiền, cô Hương chợt nghĩ ra điều gì đó, cô bảo nhân viên chờ cô lựa thêm một món đồ nữa, cô đi nhanh vào chỗ có mấy cái giá treo đồ ngủ, mười lăm phút sau, cô rời khỏi cửa hàng.
Buổi mua sắm ngày hôm đó kết thúc trọn vẹn, buổi sáng đi mua áo dài, buổi trưa đi ăn, buổi chiều đi mua sắm vài món lặt vặt và dạo phố, tối về nhà. Trong suốt quãng thời gian đó, Hoàng và cô Hương không rời nhau, lúc nào cũng sát bên nhau. Sau lần chạm tay vào lưng, vào eo của cô, Hoàng dường như mạnh dạn hơn, không ngần ngại làm lại điều đó nhiều lần. Cô Hương không phản ứng cũng không nói gì, như ngầm đồng ý với việc đó, cô cũng nhiều lần choàng qua tay, nắm tay, nép người vào Hoàng, không e ngại.
Chương 5
Buổi tối, trở về nhà, sau khi cơm nước xong, Hoàng vào phòng sớm, không phải để ngủ vì mệt mỏi, mà là để hồi tưởng lại những gì xảy ra vào cả ngày hôm đó. Cái áo mặc cả ngày, chưa cho vào máy giặc, Hoàng đang cầm trên tay, vẫn còn vương lại chút mùi thơm cơ thể của cô Hương. Hoàng đưa áo lên mũi cố hít thật lâu, thật nhiều, như thể sợ nếu chậm một chút, mùi hương sẽ bay mất. Trong đầu cố nhớ đến những lần chạm vào cô, cố nhớ sự ấm áp, mềm mại trên thân thể cô mỗi khi sát vào nhau, bàn tay Hoàng bất chợt trườn xuống. Ở bên dưới, dương vật chàng đang căng cứng, chờ đợi một sự mơn trớn, chà xát để giải phóng những suy nghĩ trong đầu.
Từ lúc ba mẹ định cư nước ngoài, để lại Hoàng một mình ở Sài Gòn đến nay, Hoàng cứ thể thui thủi một mình, không quen ai, không yêu ai, cũng không có ý định kết hôn. Hoàng thích như vậy, để tha hồ tận hưởng tất cả thú vui trên đời. Hoàng còn trẻ, còn rất nhiều thời gian, không có ai hay có gì vướng bận, quan trọng nhất là Hoàng có tiền, có thể làm được rất nhiều thứ mình muốn. Tại sao lại phải tự ràng buộc mình vào cuộc sống gia đình.
Trong mắt hàng xóm và mấy gia đình thuê trọ, Hoàng giống như một hình mẫu chuẩn mực của thanh niên thời nay. Hoàng không rượu chè, không hút thuốc, không cờ bạc, không tụ tập bạn bè, không đi chơi đêm, không làm gì vi phạm pháp luật. Ở một góc độ nào đó, chàng giống như một hình mẫu chuẩn mực của thanh niên ngày nay. Duy chỉ có một điều mà mọi người không biết, Hoàng bị nghiện, không phải nghiện thuốc hay chất kích thích, Hoàng nghiện tình dục.
Cứ mỗi tháng một lần, Hoàng lại đi đến khách sạn cách nhà gần hai chục km để gặp và quan hệ với người tình. Những cô gái mà Hoàng gặp, đều quen trên mấy trang web hẹn hò tìm bạn, Hoàng có cả một danh sách dài những cô gái từ mười tám đến khoảng ba mươi lăm, trẻ trung, sống thoáng, thích trải nghiệm… và dĩ nhiên là cần tiền. Mỗi cô gái, Hoàng chỉ gặp một lần, nhiều lắm là hai, vì Hoàng thích sự mới lạ, tuy nhiên vẫn lưu lại số đó, để phòng trường hợp không tìm được người mới, thì gặp người cũ cho đỡ thèm. Với Hoàng, điều duy nhất làm bản thân vui sướng, không gì khác hơn là được ái ân, gần gũi với đàn bà.
Không muốn đi ra ngoài đường tìm gái bán hoa, vì sợ bệnh tật và lừa đảo, Hoàng tạo hồ sơ trên mấy diễn đàn hẹn hò để tìm bạn tình. Hồ sơ cũng không có gì quá đặc biệt, thậm chí không có hình đại diện, thông tin trong hồ sơ cũng sơ sài hết mức có thể, nam thanh niên hai mươi lăm tuổi, cao một mét bảy mươi, nặng bảy mươi lăm ký, độc thân, tìm bạn mới, chấm hết. Chính vì hồ sơ ít thông tin và sơ sài quá mức như vậy, hầu như không có cô gái nào chủ động gửi tin nhắn làm quen cho Hoàng, thỉnh thoảng mới có một hai tin, chào nhau xong rồi im luôn không nói gì nữa.
Mỗi ngày, hầu như bất cứ khi nào rảnh rỗi không lo chuyện nhà trọ, Hoàng đều trực tuyến trên mấy diễn đàn này, gửi tin nhắn liên tục cho những hồ sơ mà mình thích. Nội dung cũng không có gì nhiều, không văn vẻ, không màu mè, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, đề nghị làm tình, và sẵn sàng trả tiền. Hầu hết mọi người đều nghi ngờ và không phản hồi, thậm chí có người chửi rủa thậm tệ rồi chặn tài khoản. Có khi họ phản ánh lên quản trị, khóa luôn tài khoản của Hoàng, làm Hoàng phải tạo lại cái mới.
Trung bình cứ một tháng lại có một cô gái đồng ý với đề nghị của Hoàng, sau khi đôi bên thống nhất thời gian, địa điểm, giá tiền, khoảng một hoặc hai ngày sau là gặp nhau. Nguyên tắc của Hoàng là không cafe, không trò chuyện, không xem mắt trước, chỉ gặp trực tiếp trong khách sạn, trả tiền trước, hành sự sau, khi quan hệ mang bao đàng hoàng, ham vui nhưng phải biết giữ an toàn cho bản thân mình.
Trước giờ, Hoàng chỉ tìm những cô gái trẻ, trạc tuổi Hoàng hoặc cùng lắm là lớn hơn vài tuổi, chưa bao giờ để tâm đến những phụ nữ trung niên, vì Hoàng nghĩ họ già rồi, nhăn nheo, chảy sệ, có gì mà hấp dẫn. Cho đến khi gặp lại cô Hương, suy nghĩ trong Hoàng thay đổi ít nhiều. Cô mang đến cho Hoàng những cảm xúc và ham muốn khác lạ. Cả buổi sáng, không biết bao nhiêu lần Hoàng cương cứng vì cô, tất cả cảm xúc dồn nén cho đến bây giờ. Giờ này đây, Hoàng đang thủ dâm, trong đầu Hoàng không nghĩ đến bất cứ cô gái trẻ nào khác, chỉ có duy nhất bóng hình cô Hương.
Chương 6
Phòng trọ của Vy vẫn còn đang sáng đèn, hai mẹ con đang thử áo dài, vừa thử vừa kể lại những chuyện đã trải qua cả buổi sáng hôm đó. Cô cũng kể chuyện Hoàng thanh toán tiền cho cả sáu bộ áo dài, Vy cũng không lạ gì tính của Hoàng, từ trước đến giờ, Hoàng luôn tốt với gia đình Vy mà. Ba bộ áo dài của cô Hương và của Vy đều vừa vặn, dĩ nhiên đồ may sẵn cũng sẽ có một ít chỗ không phù hợp, nhưng nhìn chung không có chỗ nào để chê. Hai người mất gần một tiếng đồng hồ để thử hết quần áo, sau đó dọn dẹp rồi chuẩn bị đi ngủ. Vy không biết rằng, cô Hương vẫn còn một bộ nữa, chưa thử cho Vy xem, cô không muốn Vy thấy bộ đồ này.
Tối đó, hai mẹ con nằm chung, Vy thì đã sớm đi vào giấc ngủ do cả ngày đi học mệt mỏi. Cô Hương thì vẫn chưa, người lớn tuổi khó ngủ hơn, với lại, cô vẫn còn đang nhớ về buổi sáng đầy thú vị với Hoàng. Cô vui vì được dạo phố phường, mua sắm, trải nghiệm ở nơi phố thị phồn hoa, cô vui vì ngày kia sẽ được chụp hình áo dài làm kỷ niệm nhân dịp lễ lớn trong năm, hơn tất cả, cô vui vì cả ngày hôm nay, cô được ở bên cạnh Hoàng. Hoàng cho cô cái cảm giác mà hai mươi năm rồi cô chưa nếm lại.
Từ ngày chồng mất, cô quyết ở vậy nuôi con, không đi bước nữa, vì cô cảm thấy mình thực sự đủ đầy. Cô có công việc ổn định, không giàu nhưng cũng không thiếu thốn. Cô có những người giúp việc bên mình, không phải anh em họ hàng nhưng đủ khả năng giúp cô chèo chống tiệm may. Cô có hàng xóm tốt bụng, không phải ruột thịt trong nhà, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng chia sẽ và giúp đỡ. Và hơn hết, cô có một đứa con gái chăm ngoan học giỏi, hiểu chuyện và yêu thương mẹ mình. Thế nên, mặc dù trong huyện có nhiều người ngấp nghé nhờ mai mối, cô đều từ chối cả.
Cô tiếp xúc với khách hàng là nam giới thường xuyên, vì cô là thợ chính, phải lấy số đo và tư vấn cho khách hàng mỗi khi họ tới may đồ. Mỗi lần như vậy, cô đều trực tiếp hoặc gián tiếp chạm nhẹ vào cơ thể họ từ trên xuống dưới, đó là điều không thể tránh khỏi, đó là công việc của cô. Những người đàn ông đó có cảm xúc với cô hay không, cô không biết, nhưng chắc chắn là cô không có cảm xúc gì với họ. Với cô, họ là thần tài mang tiền đến cho cô, cô chỉ cần may đồ đẹp cho họ là được.
Trong số tất cả đàn ông cô từng gặp qua từ khi chồng mất, chỉ có duy nhất ba của Hoàng là làm cho cô phải xao xuyến và động lòng. Ông hiền lành, chăm chỉ, biết cách làm ăn, yêu vợ thương con, lại thường xuyên giúp đỡ mẹ con cô mỗi khi có việc cần. Cô không dối lòng mình, trái tim cô từng lỗi nhịp vì ông. Cô cũng cảm nhận được, ông cũng có cảm tình với cô, nhưng vì gia đình, danh dự, vợ con, vì định kiến xã hội, cô và ông không ai dám làm gì trái luân lý. Ngày ông và vợ quyết định ra đi, cô vừa buồn vừa vui, buồn vì sẽ không còn được gặp lại ông nữa, nhưng cũng vui vì đây là cơ hội để hai người chính thức chấm dứt cái tình cảm không nên tồn tại với nhau.
Tưởng đâu mọi thứ đã trôi qua như mộng đẹp, cho đến hai ngày gần đây, gặp lại Hoàng, cô lại nhớ về ông. Hoàng thừa hưởng gần như mọi đường nét và tính cách của ông, chỉ khác ở chỗ trẻ trung hơn, hiện đại hơn, mạnh mẽ hơn và có một cái gì đó lôi cuốn hơn. Ban đầu, cô ấn tượng vì sự nhiệt tình của Hoàng đối với con gái cô, nhưng chỉ nghĩ vì hai đứa thân nhau từ nhỏ như anh em một nhà. Sau đó, cô lại tiếp tục ấn tượng vì sự nhiệt tình của Hoàng khi tư vấn, hướng dẫn và đưa cô đi dạo phố, nhưng cũng chỉ nghĩ vì Hoàng xem cô như cô ruột trong nhà. Cho đến khi cô cháu ở gần nhau, cô mới cảm nhận được sự khác lạ từ mình và cả từ Hoàng.
Cô thấy sự thích thú của Hoàng khi nhìn thấy cô diện đồ đẹp, cô thấy ánh mắt Hoàng lén nhìn khe ngực cô, cô cảm nhận được sự đồng thuận của Hoàng mỗi khi cô nắm tay hay vô tình để cơ thể chạm vào Hoàng, cô cũng lén thấy bên dưới của Hoàng có dấu hiệu cương cứng mấy lần khi hai người ở bên nhau. Lúc ở cửa hàng áo dài, lần đầu tiên Hoàng chủ động chạm vào lưng, ngay vị trí dây áo lót, rồi trượt tay xuống ôm eo cô, cô biết Hoàng có ý muốn cô. Cô im lặng, mỉm cười, cất ví vào rồi choàng qua tay Hoàng, cả buổi chiều hôm nay, cô nhiều lần nắm tay, tựa ngực vào vai Hoàng, thậm chí kéo tay Hoàng đặt lên đùi mình. Tất cả đều chủ động, cô cố tình làm vậy, vì muốn thử lại cái cảm giác gần gũi đàn ông, cái cảm giác mà rất lâu rồi cô không nếm trải.
Chương 7
Ngày quốc tế phụ nữ cuối cùng đã đến, mới sáng sớm ba cô cháu đã đón xe đến trung tâm văn hóa ở gần nhà, đông hơn tưởng tượng, nhưng vẫn đủ chỗ cho hai người phụ nữ và một anh phó nháy nghiệp dư đi dạo lòng vòng chụp hình lưu niệm. Hoàng tự bỏ tiền túi mua một cái máy chụp hình có ống ngắm, giá bằng cả tháng lương của một nhân viên văn phòng để thỉnh thoảng đi đó đi đây chụp ảnh mặc dù cái điện thoại thông minh dư sức làm việc đó, Hoàng có tiền mà.
Trung tâm văn hóa có diện tích không nhỏ, lại được mở rộng phạm vi hoạt động sang công viên cây xanh kế bên, nên hôm nay có khá nhiều hoạt động, từ biểu diễn văn nghệ, múa tập thể cho đến chơi trò chơi có thưởng, hội thao, hội hoa xuân, văn hóa ẩm thực… đủ hết tất cả các thể loại, thu hút một lượng lớn người dân trong khu vực từ già đến trẻ. Nhưng dù có đông người như thế nào đi nữa, cũng không thể lấn át và làm lu mờ những nhân vật chính ngày hôm nay, chị em phụ nữ.
Hai mẹ con cô Hương không phải là những người duy nhất mặc áo dài ngày hôm nay, Hoàng để ý, gần như hai phần ba phụ nữ đến đây hôm nay đều mặc áo dài, đủ màu, đủ kiểu. Có một nghịch lý là phụ nữ khi mặc áo dài sẽ rất bất tiện trong sinh hoạt, trong khi làm việc, trong khi di chuyển, trong những ngày có kinh nguyệt… thế nhưng áo dài lại là một trong những bộ trang phục phù hợp với tất cả các dịp lễ lớn nhỏ, đám tiệc, hội nghị, sự kiện… Người ta thường nói “người đẹp vì lụa”, áo dài chính là một trong những loại trang phục vừa có thể che bớt khuyết điểm vừa có thể tôn lên nét đẹp hình thể nếu mặc đúng cách.
Không cần phải tìm kiếm đâu xa, ngay trước mắt đây, là hai trong số những người phụ nữ mặc áo dài đẹp nhất hôm nay, ít nhất là trong suy nghĩ của Hoàng. Hai mẹ con Vy hôm nay khá nổi bậc giữa đám đông, cơ thể đầy đặn, da sáng, tóc tai gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, trang phục vừa vặn bắt mắt. Hai mẹ con đi đến đâu là làm sáng không gian đến đó, mẹ thì sang trọng quý phái quyến rũ nồng nàn, con gái thì trẻ trung trí thức xinh đẹp tràn nhựa sống.
Hoàng đi theo cách xa khoảng vài mét, không làm phiền, cũng không yêu cầu mẹ con cô Hương phải đi kiểu này, đứng kiểu kia, tạo dáng kiểu nọ, Hoàng chụp ảnh theo phong cách phóng sự, đặc yếu tố tự nhiên là chính. Hai người cứ thoải mái đi dạo, mua sắm đồ lưu niệm, ngắm hoa, tham gia các hoạt động… tất cả hình ảnh đều được ghi lại bằng máy chụp của Hoàng. Dĩ nhiên, hai mẹ con không hề biết, có vài góc máy nhạy cảm, Hoàng lén chụp và lưu ở một thư mục khác trong thẻ nhớ để giữ lại cho riêng mình.
Hơn chín giờ sáng, nhiệt độ bắt đầu lên cao, sau khi thay hết ba bộ áo dài, đi gần hết mọi địa điểm trong khu văn hóa và công viên, ba cô cháu ngồi lại trên cái ghế đá dưới bóng cây để nghỉ chân. Hoàng vừa đi mua nước ngọt ở máy bán hàng tự động, mẹ con cô Hương thì đang xem lại mấy tấm hình trong máy, vừa xem vừa trầm trồ và thích thú trước khả năng chụp ảnh của anh thợ bất đắc dĩ này. Còn đang thảo luận xem nên lấy tấm nào làm hình nền điện thoại, tấm nào in ra lộng khung làm kỷ niệm.
Cô Hương ngồi ở giữa, mỉm cười nhận chai nước từ Hoàng. Vy ngồi một bên, mãi lo xem hình và uống nước, không hề để ý đến việc mẹ mình và Hoàng thỉnh thoảng sát chân vào nhau, chạm tay hay trao đổi ánh mắt với nhau một cách trìu mến. Cả buối sáng, Hoàng không rời mắt khỏi cô, trong đầu không thôi nghĩ về cô. Cô Hương cũng vậy, đi cùng con gái, nhưng thỉnh thoảng vẫn kín đáo liếc nhìn về phía Hoàng, khi thấy Hoàng cũng đang nhìn mình, bất chợt trong cô dâng lên một niềm vui khó tả.
Buổi chụp hình kết thúc, cả ba trở về nhà. Cô Hương và Vy thì lo giặc áo dài, cơm nước buổi tối rồi đi ngủ, Hoàng bên này thì vẫn đang ngồi cặm cụi phân loại mấy tấm hình, chỉnh lại vài tấm hình thiếu sáng, bỏ bớt mấy tấm không vừa ý, lưu trữ lại mấy tấm chụp lén. Gần ba chục tấm hình chụp lén những vị trí nhạy cảm trên cơ thể cô Hương ở mọi góc độ, phần lớn tập trung từ ngực đến mông, mặc dù qua một lớp áo dài, nhưng vẫn không bớt đi được sự hấp dẫn kích thích, đang từ từ được lưu trữ vào ổ cứng máy tính của Hoàng.
Chương 8
Hết lễ, Vy lại vào guồng quay học hành, cô Hương hôm nay qua nhà Hoàng để xem ảnh chụp hôm trước, sẵn tiện lưu về điện thoại của mình. Hôm nay cô mặc một bộ đầm vải lanh họa tiết nhẹ nhàng, dáng suông, không tay. Cô mang theo một túi giấy bên trong đựng thứ gì đó không nặng lắm. Hoàng dễ dàng nhận ra túi giấy có in thương hiệu đồ lót hôm trước dẫn cô đi mua.
Cô Hương ngạc nhiên vì tất cả hình ảnh đã được Hoàng chọn lọc kỹ càng, lưu trữ vào trong một cái máy tính bảng mới tinh, để sẵn trên bàn chờ cô qua lấy. Hoàng nói đây là quà nhân ngày Quốc tế phụ nữ, Hoàng muốn tạo sự bất ngờ cho cô. Cô không thể từ chối, mấy ngày hôm nay, ở bên cạnh Hoàng, cô hiểu rõ sự chu đáo và hào phóng của Hoàng. Cô cười ngọt ngào, mang máy tính cất vào túi giấy, chuẩn bị nói với Hoàng một điều quan trọng.
Cô Hương đưa cho Hoàng túi giấy, bảo nhìn vào nhưng đừng lấy ra. Hoàng hơi bất ngờ khi bên trong là một bộ đầm ngủ cùng với một bộ đồ lót rất đẹp và quyến rũ. Cô Hương sát lại Hoàng một chút, bàn tay đặt lên đùi Hoàng, nói bằng âm thanh chỉ vừa đủ hai người nghe. Cô muốn nhờ Hoàng chụp giúp một bộ ảnh quyến rũ, để cô lưu giữ lại một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của mình.
Ngồi ở bên ngoài sofa, tay cầm sẵn máy ảnh, Hoàng vẫn còn đang lâng lâng vì lời đề nghị của cô Hương, vẫn không hiểu được tại sao cô lại đề nghị mình như vậy, tại sao cô lại nhờ mình mà không phải là Vy? Tại sao cô lại muốn chụp hình trong nhà của mình, không sợ mình có ý đồ xấu hay sao? Cô không cảm nhận được sự ham muốn của mình mấy ngày này hay sao?... rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu Hoàng. Bất chợt thấy điện thoại rung lên, cô Hương vừa nhá máy, nãy giờ cô trang điểm và thay đồ trong phòng ngủ của Hoàng.
Hoàng hồi hộp bước vào, một tay cầm máy ảnh, một tay vặn nắm cửa phòng đóng lại. Trong phòng lúc này đang thoang thoảng một mùi hương dễ chịu hòa trong không khí hai mươi lăm độ của cái máy lạnh. Cô Hương đang đứng cạnh giường, tóc xỏa xuống vai, mặt hơi e thẹn, hai tay ôm cái gối ngủ của Hoàng chắn trước người. Cô cắn nhẹ môi dưới, như đang đắn đo điều gì đó, rồi từ từ bỏ gối ra, máu trong người Hoàng như sôi lên khi nhìn thấy hình ảnh cô Hương lúc này.
Cô Hương khoác lên cơ thể một bộ áo choàng ngủ bằng lụa mỏng màu trắng tinh khôi, phong cách kimono, tay dài, ren hoa trông thật quyến rũ và gợi cảm. Phần cổ áo chạy dài xuống sâu phía dưới, lộ ra khe ngực và một phần đồ lót, phần eo được thích lại bằng một dải lụa mềm mịn hình nơ thật tinh tế. Bên trong là một bộ đồ lót toàn ren màu trắng, đứng cách một khoảng, cũng có thể nhìn thấy được từng đừng ren lộ ra lớp áo choàng bên ngoài. Cô đứng đó, mắt không rời khỏi Hoàng, nhìn diễn biến tâm trạng của Hoàng từ khi bước vào phòng, cô mỉm cười, môi khẽ mở nói với Hoàng một câu:
- Cứ làm bất cứ điều gì mình thích, cô sẽ chiều theo mọi yêu cầu của Hoàng.
Hình thể khiêu gợi và câu nói đầy sự kích thích như dẫn lối cho mọi suy nghĩ thầm kín trong đầu Hoàng được thoát ra. Mấy ngày hôm nay, Hoàng đã phải kìm nén rất nhiều cảm xúc ham muốn của mình dành cho cô Hương, không biết tỏ cùng ai, không biết phải làm gì để giảm bớt sự ham muốn đó, chỉ biết mỗi tối vừa thủ dâm vừa nghĩ đến hình bóng cô cho vơi đi niềm khao khát. Giờ nghĩ lại, thấy việc lén chụp mấy góc hình gợi cảm hôm qua của mình là việc thừa thải.
Hoàng mở máy tính xách tay, gõ từ khóa “Những tấm hình gợi cảm trên giường ngủ” rồi nhấn nút tìm kiếm. Không quá một giây, khoảng vài trăm tấm hình đủ mọi tư thế hiện thị trên màn hình máy tính. Phân nữa hình trong số đó bị trình duyệt che mờ, không thể nhìn rõ. Hoàng giải thích với cô Hương rằng, những tấm hình đó quá mức hở hang và khiêu gợi, nên mặc định bị làm mờ, phải tắt tính năng tự động che đi, thì mới thấy được. Cô Hương thoáng mắc cỡ, nhưng nhanh chóng tự trấn an lại mình, cô quyết định sau khi chụp xong các tư thế bình thường, sẽ thực hiện luôn các tư thế gợi cảm “quá mức” mà Hoàng nói.
Chương 9
Cú bấm máy đầu tiên, tốn mất mười lăm phút, vì từ khi cha sinh mẹ đẻ, lớn lên, lấy chồng, sinh con, sống hơn nữa đời người, cô Hương mới lần đầu làm ra cái động tác gợi cảm trong bộ đồ ngủ trước mặt một người đàn ông không phải chồng mình. Hoàng không hối thúc, chỉ kiên nhẫn hướng dẫn từ chút một, để cô làm khớp với hình mẫu. Cô cũng cố gắng hết mức để phối hợp với Hoàng, cô không muốn vừa tốn tiền, vừa tốn thời gian, vừa phải đưa ra một cái quyết định khó khăn mạo hiểm và có phần không đứng đắn thế này, để rồi cuối cùng phải nhận lại một bộ hình không ra gì.
Lần lượt, từng tấm hình nối tiếp nhau được chụp một cách hoàn hảo, mỗi tấm hình là một tư thế khác nhau, có đứng, có ngồi, có nằm sấp, có nằm ngửa, trên giường, trên ghế, thậm chí có tấm còn ngồi trên bàn. Với mỗi tư thế, Hoàng chụp khoảng ba đến năm tấm ở những góc độ khác nhau. Máy ảnh kỹ thuật số, không phải máy chụp phim âm bản như thời xưa, không cần phải tiết kiệm, cứ chụp tối đa, sau đó chọn lại những tấm mà mình ưng ý nhất, còn lại thì xóa.
Sau gần một tiếng đồng hồ với hơn năm mươi cú bấm máy, hai cô cháu dừng lại một chút để nhìn lại thành quả của mình. Cô Hương ngồi sát bên cạnh, gần như dựa hết cả người vào Hoàng, mỉm cười hài lòng với những gì mình thể hiện cũng như kỹ năng nhiếp ảnh đáng kinh ngạc của Hoàng. Hoàng bỏ bớt vài tấm không ứng ý, phần còn lại để nguyên, sẽ chỉnh sửa sau. Hoàng kéo máy tính xách tay đặt lên đùi, bấm bỏ chọn chức năng lọc hình nhạy cảm của trình duyệt, tất cả hình ảnh bị che giờ đây hiện rõ mồn một trên màn hình máy tính.
Hoàng nhìn thấy được sự lúng túng và ngại ngùng trên gương mặt cô Hương. Hoàng biết giờ là lúc mình nên bắt đầu chủ động làm thay cô những điều mà cô không dám. Hai cánh tay Hoàng vòng từ phía sau lên trước eo cô Hương, kéo nhẹ đai lưng bằng lụa mỏng. Cô Hương theo phản xạ tự nhiên, giữ hai tay của Hoàng lại, nhưng chừng năm giây sau đó, cô bỏ tay xuống, để Hoàng tiếp tục công việc của mình. Bộ đồ lót lúc sáng Hoàng đã nhìn thấy một lần trong túi giấy, giờ nhìn lại lần nữa trên cơ thể cô Hương, cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Lượt chụp hình thứ hai, mọi thứ diễn ra suông sẽ hơn rất nhiều, cô Hương đã quen với những tư thế khiêu gợi, chỉ cần nhìn hình một lần, cô đã có thể làm theo được, không cần Hoàng phải gợi ý. Thậm chí, vài lần cô còn tự nghĩ ra thêm một số tư thế mà cô thích, làm cho Hoàng hơi bất ngờ. Hoàng vẫn làm tốt việc của mình, nhưng tâm trí bây giờ đã có phần không ổn định, có xu hướng mất tự chủ bản thân, nhất là dương vật ở bên dưới, đang dần nóng và cương lên từ từ.
Loạt ảnh với đồ lót cuối cùng cũng hoàn thành, nhiều tấm hình cô Hương tạo tư thế còn hấp dẫn hơn cả ảnh mẫu trên máy tính. Chính cô Hương còn không hiểu nổi tại sao mình lại có thể làm ra được dáng vẻ đê mê, khiêu gợi như vậy. Còn bản thân Hoàng, Hoàng cũng không hiểu nổi tại sao mình lại còn có thể tỉnh táo đến mức này, điều duy nhất Hoàng muốn làm lúc này là ngay lập tức đưa tay vào trong quần, thủ dâm ngay trước mặt cô Hương cho hả dạ.
Hoàng đóng máy, xếp lại giá đỡ chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Cô Hương thì vẫn còn ở trên giường, ngồi bệch, xoay chân sang một bên, một tay chống xuống nệm, một tay đặt trên đùi, bày ra một tư thế gợi tình không thể tả. Cô liếc nhìn mình qua gương cạnh giường, rồi lại liếc nhìn Hoàng, cắn nhẹ môi dưới một cái như đang suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt cô hiện ra vẻ như vừa đưa ra một quyết định quan trọng, khẽ nói với Hoàng:
- Cô muốn chụp hình khỏa thân, Hoàng giúp cô nha.
Hoàng giậc mình quay người lại, nhìn cô Hương, không tin được những gì mình vừa mới nghe. Cô Hương cũng đang nhìn thẳng vào Hoàng, không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu, ý muốn nói rằng Hoàng không nghe lầm đâu, cô thật sự muốn như vậy. Cái máy ảnh và chân đế ngay lập tức được lôi trở ra, đặt vào vị trí, sẵn sàng cho loạt ảnh để đời của cô Hương, vả cả Hoàng.
Chương 10
Bộ đồ lót ren trắng cô Hương mặc trên người được từ từ cởi bỏ, từng chút một, không nhanh, không chậm, kèm theo những tư thế như gọi mời, song song với từng động tác cởi đồ đó, tiếng bấm máy ảnh vang lên không ngừng. Hoàng đang điên cuồng ghi lại từng khoảnh khắc đáng giá, không bỏ sót một chi tiết nào. Hoàng không biết rằng, những hình ảnh này sẽ ảnh hưởng đến xu hướng tình dục của Hoàng trong tương lai, Hoàng của những năm về sau, có thêm một sở thích là làm tình với phụ nữ lớn tuổi, và mỗi khi làm tình với ai, Hoàng luôn yêu cầu họ mặc đồ lót thật đẹp, từ từ cởi ra kèm theo những động tác khiêu gợi cho Hoàng xem trước khi quan hệ.
Hai dây vai áo lót được kéo xuống, từng bên một, nằm lệch một bên bắp tay nõn nà. Khóa áo phía sau được mở ra, Hoàng có thể nhìn thấy rõ cúp áo ở trước bị chùng xuống một chút, vì kích cỡ và sức nặng của toà núi đôi mà nó đang giữ gìn. Hai cúp áo được từ từ gỡ xuống, để lộ ra hai bầu ngực trắng tinh, không tì vết, được điểm xuyến bằng hai núm vú màu nâu sậm đang bị ép sát vào. Bằng một động tác xoa ngực đầy tinh tế, cô Hương làm cho hai núm vú cương lên, như được kéo ra bằng một lực vô hình nào đó. Nhìn thấy hình ảnh đó, bất giác dương vật của Hoàng cũng cương cứng theo.
Sau một hồi lăn lộn trên gường với bộ ngực trần, bàn tay cô Hương từ từ đưa xuống bên dưới, xoa nhẹ từ sau ra trước, rồi lại từ trước ra sau. Mấy ngón tay hư hỏng bắt đầu miết vào những vị trí nhạy cảm bên ngoài quần lót trước khi kéo xuống. Cô Hương xoay lưng về phía Hoàng, quỳ trên giường, một tay chống lên tường phía trên, tay con lại nhè nhẹ kéo chiếc quần lót ren trắng xuống, một chút khe mông, rồi phân nữa mông, rồi toàn bộ mông, lần lượt hiện ra trước mắt Hoàng.
Khi chiếc quần lót được cởi ra hoàn toàn, cô Hương vẫn chưa quay người lại. Hai bàn tay cùng lúc đặt lên hai bờ mông, xoa nhẹ, thỉnh thoảng kéo ra hai bên, để lộ ra vùng hậu môn đang co giản theo từng nhịp điệu của đôi bàn tay. Hoàng nuốt khô nước miếng, thầm nghĩ, người đẹp thì chỗ nào cũng đẹp, đến chỗ nhạy cảm và ít khi được phơi bày như hậu môn, nhìn vào vẫn có điểm kích thích và làm cho người ta có cảm giác ham muốn.
Điều đáng mong chờ nhất cuối cùng cũng đến, cô Hương xoay người lại, bộ ngực đẫy đà một lần nữa lộ ra trước mắt Hoàng, nhưng đôi mắt Hoàng giờ đây đang tập trung ở một vị trí khác, vị trí đang được hai bàn tay cô Hương ngượng ngùng che lại. Sự ngượng ngùng không kéo dài bao lâu, tiếp theo đó là một vùng lông đen mịn màng phô bày ra trước ống kính. Vùng lông màu sắc tương phản, nổi bậc trên cơ thể trắng tươi của cô Hương.
Tay Hoàng vẫn bấm máy, cô Hương vẫn lõa lồ trên giường với hàng loạt tư thế như muốn khoe trọn vùng bên dưới cơ thể đầy tự hào của mình. Bất thình lình, cô Hương dang rộng hai chân ra, để lộ toàn bộ âm hộ của mình, tim Hoàng như quên đập mấy nhịp, cơ thể như bị đóng băng, hai chân quỳ xuống, dương vật như muốn phá tung cái quần đang mặc để thoát ra ngoài. Chút lý trí còn sót lại nhắc cho Hoàng nhớ nhiệm vụ của mình, lưu lại khoảnh khắc thiên đường này vào máy ảnh.
Ống kính máy ảnh lúc xa lúc gần, lúc phóng to, lu thu nhỏ, ghi lại mọi ngóc ngách của âm hộ. Tay cô Hương trượt xuống, miết lên xuống hai bên háng, sau đó dừng lại ngay vị trí môi nhỏ. Ngón trỏ và ngón giữa hay bàn tay liên tục xoa đều môi nhỏ, lúc hướng lên, lúc hướng xuống, lúc so le, lúc lại kéo dãn ra hai bên. Hoàng chỉ chụp được thêm khoảng mười tấm hình nữa, rồi dừng lại, bỏ máy ảnh xuống, quỳ chết lặng ngay cạnh giường, nhìn tay cô Hương đang mò mẫm ở hai mép, rồi đến hạt âm vật, rồi lại thọc sâu ngón tay vào âm đạo.
Âm thanh bấm máy ảnh giờ im bặc, mọi thứ xung quanh như dừng trôi, trong phòng giờ chỉ còn một âm thanh duy nhất, âm thanh nhóp nhép phát ra trong lúc cô Hương đang vọc không ngừng vào âm đạo của mình. Một ít nước nhờn rỉ ra từ đó, làm ướt hai ngón tay cô, ướt luôn cả vùng hậu môn bên dưới. Trong không khí đầy đê mê, gợi dục đó, một tiếng nói nhỏ quyện với tiếng rên khẽ phát ra từ cô Hương:
- Hoàng có muốn làm chuyện vợ chồng với cô không ?
Chương kết
Gần mười giờ sáng, khu nhà trọ im ắng vì hầu hết mọi người đều đã đi làm, chỉ còn căn nhà ba tầng ở đối diện có người, chính xác là có hai người, chủ nhà và một người bà con ở quê lên thăm. Trong nhà, mọi thứ đều im lặng, chỉ duy nhất phòng ngủ của chủ nhà lúc này đang phát ra một âm thanh lạ, âm thanh của dục vọng, của sự giao hoan, của sự ái ân nam nữ, nét mặt của cả hai người đang thể hiện ra một sự sung sướng tột cùng, đầy thỏa mãn.
Đối với Hoàng, làm tình với phụ nữ không phải là chuyện gì mới lạ, nhưng đây là lần đầu tiên Hoàng làm tình với phụ nữ trung niên, lần đầu tiên Hoàng làm tình với một người quen, lần đầu tiên Hoàng làm tình ngay trong chính ngôi nhà của mình, lần đầu tiên không phải mặc cả, ra giá, hẹn hò, lần đầu tiên có một người dâng hiến cho mình với tất cả sự tự nguyện và ham muốn bản năng, lần đầu tiên Hoàng cảm thấy sung sướng như vậy.
Về phần cô Hương, đã hai mươi năm trường kể từ khi chồng mất, cô chưa bao giờ nếm qua cảm giác chăn gối với đàn ông. Tưởng đâu mọi thứ sẽ yên ả như vậy đến cuối cuộc đời, ai biết được tạo hóa trớ trêu, lại để cho đàn ông và đàn bà phải trải qua cái gia đoạn hồi xuân ở tuổi năm mươi. Và trớ trêu hơn nữa, ở ngay cái lúc hồi xuân và them khát ấy, cô lại gặp được Hoàng, con trai của người thương cũ. Tất cả những gì xảy ra hôm nay, đều nằm trong sự tính toán và xếp đặt của cô. Từ lúc được gần gũi và va chạm cơ thể trong ngày đi mua áo dài, cô đã lên kế hoạch, nhất định sẽ ái ân với Hoàng, để thỏa mãn cơn khát dục của mình.
Tiếp xúc với Hoàng mấy ngày nay, cô biết Hoàng cũng có ham muốn đối với cô, cô sống hơn nữa đời người rồi, mấy chuyện cỏn con kiểu như có ai đó thích mình, muốn mình, chẳng lẽ cô không biết. Cô cũng muốn, Hoàng cũng muốn, vậy thì điều còn lại là nghĩ ra một tình huống hợp lý, một căn phòng kín đáo, một cái giường êm ái, một người đàn ông khao khát, một người đàn bà sẵn sàng dâng hiến, và cuối cùng kết quả là một buổi làm tình mĩ mãn.
Cô Hương nằm trên giường, cơ thể lõa lồ, một chân co, một chân duỗi thẳng, bên dưới âm đạo vẫn còn chất nhờn và tinh dịch quyện vào nhau, ướt một phần đùi và ga giường, trên gương mặt hiện lên nụ cười mãn nguyện. Hoàng đang vùi đầu bên dưới nách của cô Hương, vừa thưởng thức mùi thơm nhẹ nhàng từ đó, vừa đưa môi và lưỡi bú mút bầu vú của cô. Cô Hương đưa tay còn lại mơn trớn nhẹ nhàng cơ thể Hoàng từ trên xuống dưới, chỗ nào nhạy cảm, cô dừng lại mân mê thật lâu, Hoàng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Hai ngày sau, sáng sớm, Hoàng với Vy đứng trước cửa tiễn cô Hương đi taxi về quê. Cô ở Sài Gòn cũng hơn một tuần rồi, đã đến lúc trở lại với công việc thường nhật. Trước khi về cô dặn dò Vy nhiều thứ, giống như Vy mới xa mẹ lần đầu, cha mẹ nào cũng thương con như vậy. Cô cảm ơn Hoàng, nhắn nhủ Hoàng giúp cô đỡ đần Vy, để Vy an tâm học hành. Cô nắm tay hai đứa trẻ trước lúc lên taxi, cái nắm tay và ánh mắt của cô dành cho Vy là của một người mẹ dành cho con, còn cái nắm tay và ánh mắt của cô dành cho Hoàng là của một người đàn bà dành cho người tình bí mật của mình.
Kể từ ngày đó, cứ cách vài ba tháng cô Hương lại lên Sài Gòn thăm Vy một lần, mỗi lần ở lại khoảng hai đến ba ngày mới về. Cô luôn tranh thủ lúc Vy đi học để ở bên cạnh Hoàng, giờ thì cô và Hoàng không cần phải ngại ngùng gì nữa, cứ gặp nhau là quấn lấy nhau không rời. Lúc nào cũng bắt đầu bằng những nụ hôn ướt át để bù lại cho những ngày xa cách, tiếp theo là những khúc dạo đầu đầy kích thích và đê mê, cuối cùng là kết thúc bằng những màn ái ân đầy nhục dục trên giường.
Thấm thoát đã năm năm kể từ ngày Vy ở trọ nhà Hoàng, việc học đến nay đã hoàn thành, giờ chỉ nghỉ ở nhà để chờ ngày làm lễ tốt nghiệp, cô Hương vài ngày nữa cũng sẽ lên Sài Gòn để dự lễ. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, Hoàng đang ngồi ở nhà một mình, tiếng chuông cửa vang lên, Hoàng ra mở cửa cho Vy vào nhà. Vy không nói gì, chỉ lẵng lặng lôi ra một cái máy tính bảng, là cái mà mấy năm trước Hoàng mua tặng Vy để giải trí, vì điện thoại thì nhỏ quá, mà máy vi tính thì lại quá cồng kềnh.
Hoàng không hiểu Vy định làm gì, chỉ kiên nhẫn ngồi nhìn Vy thao tác trên màn hình máy tính bảng, Vy mở máy, đăng nhập, chọn đến thư mục hình ảnh, mở ra. Trước mắt cả hai là bộ hình nhạy cảm mà Hoàng đã chụp cho cô Hương, toàn bộ cơ thể cô Hương từ lúc còn mặc áo choàng ngủ cho đến lúc lõa lồ không mảnh vải che thân, đều hiển thị trên màn hình, không sót tấm nào. Hoàng không biết là Vy đã phát hiện và lén sao chép toàn bộ ảnh từ máy tính bảng của mẹ sang máy mình trong lần về quê tháng trước. Hoàng chết lặng, không nói được câu nào, đang liên tưởng đến điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra. Vy giờ mới mở miệng nói câu đầu tiên từ khi vào nhà:
- Hoàng chụp cho Vy một bộ ảnh giống như vậy được không?
Kết thúc
Nhận xét
Đăng nhận xét