Quyển 3 - Ân tình
Chương 1
Giữa trưa, trời nắng như đổ lửa, chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa căn biệt thự mini bên trong một khu dân cư cao cấp. Hoàng bước xuống xe, bấm chuông một cái cho có lệ, như muốn báo cho người trong nhà biết là có người về. Không đợi người trong nhà đi ra, Hoàng tự nhấn mã số để mở khóa cánh cổng điện tử, lái xe vào trong sân. Khoảng sân nhỏ kéo dài chừng hai mươi mét với nhiều bóng mát cây xanh làm cho cái nóng hầm hập ban trưa vơi đi phần nào. Vừa tới bậc tam cấp, chưa kịp cởi giày ra, cánh cửa nhà đã mở, Mai xuất hiện với nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh nắng bên ngoài:
- Anh hai mới về !
Căn nhà này do Mai đứng tên, không phải Hoàng, nhà Hoàng ở một quận khác, xa chỗ làm, nên thỉnh thoảng Hoàng ghé đây cho tiện, khỏi phải đi xa. Hoàng có chìa khóa, biết mã số, rành từng ngóc ngách trong căn nhà này, thời gian Hoàng ở đây cũng ngang ngữa, có khi còn nhiều hơn ở nhà mình. Căn nhà ở rìa thành phố, từ chỗ này, vào nội thành cũng tiện, về dưới quê miền Tây cũng tiện, đi công tác tỉnh cũng tiện, tiện nhất là thỉnh thoảng có thể gửi con Thư, con gái nhỏ của Hoàng đang học lớp một, mỗi khi vợ chồng Hoàng đi làm về trễ không đón kịp.
Mai giành cái cặp trong tay Hoàng, đem để lên chỗ bàn làm việc, cái bàn dành riêng cho một mình Hoàng mỗi khi ghé qua. Cái áo vest và cái cà vạt trên cổ cũng được Mai thuần thục cởi ra, đem treo lên giá đỡ ở góc phòng khách. Tay áo sơ mi bên trong cũng được lộn ngược lên đến khuỷu tay sau khi hai cái nút ở cổ tay được tháo ra. Từ lúc vào nhà đến giờ, Hoàng gần như chỉ đứng có một chỗ ngay ghế sofa, để mặc cho Mai làm tất cả. Không phải Hoàng lười, hay không có khả năng làm, mà vì Hoàng biết Mai thích làm như vậy, dù có nói bao nhiêu lần thì Mai vẫn không thay đổi, nên thôi Hoàng cứ kệ.
Sau khi uống một ít trà lạnh để giải bớt cơn khát ngoài trời, Hoàng bước đến bàn ăn, ngồi xuống, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ việc ăn. Mai ngồi đối diện, vừa nói chuyện, vừa thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho Hoàng. Hoàng ăn hết chén cơm, Mai cũng bỏ đũa để xới chén khác, mặc dù cái nồi cơm cách Hoàng chưa tới một mét. Bữa cơm trưa kết thúc, Hoàng đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm, không cần mang theo gì cả, vì biết chắc trong phòng tắm đã có sẵn khăn, đồ mặc ở nhà, thậm chí kem đánh răng và nước súc miệng cũng đã được chuẩn bị sẵn rồi.
Hoàng có thói quen ăn xong mới tắm, vì tắm trước thì lúc ăn xong sẽ bị bám mùi đồ ăn lên người, Hoàng không thích vậy. Trong phòng tắm đầy đủ đồ dùng, dụng cụ, mỹ phẩm… dành cho đàn ông, mặc dù đây là nhà của một ngươi đàn bà. Cũng dễ hiểu, Hoàng thường xuyên ở đây, nên việc có sẵn mấy thứ này sẽ tiện hơn, khỏi mang theo. Thêm nữa, Mai muốn Hoàng có cảm giác như đang ở nhà, đối với Mai mà nói, đây là nhà của Hoàng, Hoàng muốn đi muốn về lúc nào cũng được, mọi thứ trong nhà này lúc nào cũng sẵn sàng đón chào Hoàng.
Hoàng mặc một cái áo thun trắng trơn cổ tròn tay ngắn cùng với một cái quần lững cũng bằng thun màu xanh, bên trong không mặc quần lót cho thoải mái. Ngồi dựa lưng trên ghế sofa, tay cầm ly nước tắc chưng đường phèn mát lạnh, uống ực một cái hết cả ly, vừa định với tay lấy cái bình nược lọc trên bàn đổ thêm vào, thì Mai đã cầm sẵn chờ từ bao giờ. Mai biết thói quen của Hoàng từ nhỏ, uống nước rất nhiều, hầu như ở nhà, lúc nào cũng có ly nước ở gần bên mình.
Hoàng ngồi trên sofa, Mai thì đang ngồi trên cái ghế lười sát thảm, người nghiêng cả một bên, tựa lên đầu gối và đùi của Hoàng, vừa châm nước, vừa hỏi thăm công việc, vừa nhìn Hoàng với ánh mắt chứa chan đầy tình cảm. Nếu là người quen nhìn vào, sẽ nhận xét anh em nhà này gắn bó, yêu thương nhau hết mực. Nếu là người lạ, chắc hẳn sẽ thấy lạ vì sao mà giống ông chủ với người hầu quá, mà người hầu gì mà lúc nào cũng nhìn ông chủ với ánh mắt yêu đương của người tình thế kia, thật khó hiểu.
Ở trong căn nhà này thường xuyên xuất hiện những tình huống và hình ảnh như vậy. Hoàng lúc nào cũng được đối xử như một ông chủ nhà đầy quyền lực, nếu không muốn nói là giống như một ông vua chính hiệu. Tất cả mọi thứ trong nhà này dường như đều chỉ dành riêng cho một mình Hoàng, sẵn sàng đáp ứng cho một mình Hoàng, luôn chực chờ mọi lúc để làm cho Hoàng hài lòng, làm cho Hoàng vui. Tất cả mọi thứ, kể cả bà chủ của căn nhà này là Mai, cũng là của riêng một mình Hoàng mà thôi.
Chương 2
Hoàng là con trai độc nhất trong một gia đình khá giả ở miền Tây, cách Sài Gòn gần năm chục cây số, gia đình Hoàng trước giờ mở tiệm cho thuê xe du lịch. Xe gắn máy hai bánh, xe hơi bốn chổ, bảy chỗ, mười sáu chỗ, bốn mươi lăm chỗ, loại nào cũng có. Thậm chí nếu nhà nào có xe mà không có tài xế hoặc lái yếu, nhà Hoàng cũng cho thuê tài xế luôn. Ngoài cho thuê xe, còn mở dịch vụ rửa xe, thay nhớt các loại, công việc làm ăn phát đạt từ thời ba má Hoàng, giờ ba má mất, Hoàng trở thành trụ cột chính, lèo lái cơ ngơi mà ông bà để lại.
Năm năm nay, Hoàng mở thêm văn phòng đại diện ở trung tâm Sài Gòn để tìm kiếm thêm nguồn khách. Hoàng thì đi đi về về mỗi tuần, một tuần ở cơ sở ngoại thành, một tuần ở văn phòng đại diện. Khi nào lên Sài Gòn thì Hoàng ở nhà Hoàng trên này hoặc là nhà Mai. Hoàng năm nay đã bốn mươi lăm rồi, kết hôn cũng được mười lăm năm, hai vợ chồng quen nhau từ thời sinh viên, lúc Hoàng đi học trên Sài Gòn, Hoàng tốt nghiệp ra trường được ít năm thì cả hai tổ chức đám cưới. Vợ chồng hiếm con, chạy chữa cũng mấy năm mới có được con Thư là gái đầu lòng.
Hương, vợ của Hoàng, bốn mươi hai tuổi, đàn em học dưới Hoàng ba khóa, trước đây làm cho một công ty bảo hiểm nhân thọ một trăm phần trăm vốn nước ngoài. Hương hiện không còn làm bên lĩnh vực bảo hiểm nữa, nhờ tích lũy trong mấy năm đi làm, cộng thêm sự hỗ trợ từ Hoàng, Hương mở một công ty tổ chức sự kiện, cũng có chút tiếng tăm nhất định trong ngành.
Hai vợ chồng ai cũng bận bịu với sự nghiệp riêng của mình, nên hiếm khi có thời gian dành cho con cái. Một tuần chắc cả nhà đoàn tụ được chừng một lần là nhiều, đôi khi mấy tuần mới gặp nhau đông đủ được một lần. May mắn là còn có Mai, em gái Hoàng, thường xuyên đưa đón, lo ăn, lo ngủ, tắm giặc, chăm chuyện học hành… Con bé ở nhà của Mai còn nhiều hơn ở nhà của cha mẹ nó.
Mai không phải em gái ruột của Hoàng, như đã nói, Hoàng là con một, ba mẹ Hoàng mặc dù ở quê miền Tây, nhưng do sức khỏe không tốt, nên từ sau khi sinh con trai đầu lòng, bác sỹ không cho phép mẹ Hoàng mang thai nữa, sợ nguy hiểm tới tính mạng. Thế nên Hoàng không có em ruột, chỉ có mấy đứa em bà con thỉnh thoảng qua nhà chơi chút rồi cũng về. Nhìn mấy đứa bạn cùng xóm đứa nào cũng có anh em, Hoàng cũng thấy chạnh lòng, nhưng con nít, buồn chút rồi cũng thôi, vẫn sống vui sống khỏe.
Mai nhỏ hơn Hoàng năm tuổi, ở cũng xóm, cha Mai là tài xế lái thuê cho mấy chiếc xe ở nhà Hoàng, mẹ Mai thì giúp việc trong nhà, phụ nấu cơm giặc giũ. Thuở nhỏ Mai cũng thường theo cha mẹ sang nhà Hoàng chơi mỗi khi không đi học. Nhà Mai thuộc diện không giàu có gì, nhưng cũng không thiếu ăn thiếu mặc. Biến cố ập đến khi cha Mai gặp tai nạn trên một chuyến xe dường dài, ông mất đi, để lại hai mẹ con bơ vơ không người thân thích.
Khi Mai lên mười, mẹ Mai cũng mất vì bạo bệnh, Mai trở thành gái mồ côi không cha không mẹ, không nơi nương tựa. Gia đình Hoàng trước giờ vẫn bảo bọc chăm sóc cho mẹ con Mai, trước tình cảnh đó, cha mẹ Hoàng quyết định nhận Mai làm con nuôi, mang về nhà chăm sóc, cho ăn học đàng hoàng. Vậy là Hoàng chính thức có một đứa em gái, thoả lòng ao ước bấy lâu nay.
Gia đình Hoàng xem Mai như con cháu trong nhà, đối xử tử tế đàng hoàng, cho ăn cho học, sắm sửa chu cấp không thiếu thứ gì, thậm chí đôi lúc Mai còn được phần hơn cả Hoàng vì là con gái. Hoàng thì xem Mai như em gái ruột, yêu thương chiều chuộng, đáp ứng mọi điều, miễn là Mai vui. Một phần vì Hoàng không có em, một phần là để bù đắp cho những mất mát trong cuộc đời của Mai.
Chương 3
Mai về sống cùng gia đình Hoàng khi mới mười tuổi, cái tuổi còn non nớt chưa biết gì, nhưng nó biết gia đình này ai cũng yêu thương nó, ai cũng mong cho nó có được cuộc sống an lành hạnh phúc, thế nên lúc nào Mai cũng cố gắng mọi điều để không phụ lòng những người ơn. Mai chăm chỉ học hành, thậm chí học giỏi hơn cả Hoàng, năm nào cũng lãnh thưởng học sinh xuất sắc, có năm còn đi thi học giỏi cấp tỉnh và đạt giải. Cha mẹ Hoàng tự hào vì trong nhà mình xuất ra được một đứa con gái giỏi giang như vậy.
Càng lớn, Mai càng xinh đẹp, đảm đang, việc nữ công gia chánh trong nhà Mai cũng không kém ai, chợ búa, bếp núc, dọn dẹp, chăm sóc gia đình, cái nào Mai cũng giỏi, cũng làm cha mẹ Hoàng hài lòng. Mai yêu thương kính trọng ông bà như cha mẹ ruột của mình. Ông bà đã cho Mai quá nhiều thứ, nhiều đến mức không biết phải báo đáp bao nhiêu cho vừa. Mai định sau khi tốt nghiệp cấp ba xong sẽ không đi học tiếp, ở nhà hủ hỉ với ông bà cho vui. Nhưng ông bà nào cho phép, con gái học giỏi thì phải tiếp tục học, rồi đi làm với người ta, ở nhà chi cho uổng.
Mai thi vào một trường khá có tiếng, thuộc hạng nhất nhì Sài Gòn về ngành tài chính, dĩ nhiên là Mai đậu, đậu điểm cao nữa là khác. Ông bà vui sướng tiếp tục chu cấp cho Mai học đến nơi đến chốn để mở mặt mở mày với thiên hạ, mặc dù trước đó Hoàng cũng đậu đại học chuyên ngành kinh tế, rồi về kế nghiệp gia đình, nhưng xem ra ông bà không vui bằng lúc Mai đậu đại học, thấy ông bà đi đâu cũng khoe về đứa con gái tài giỏi của mình. Về khoản này thì Hoàng chịu thua, không thể tranh lại tình thương của cha mẹ dành cho Mai được.
Mai ra trường không đi làm thuê mà tự mở một cửa hàng nhỏ kinh doanh đồ ăn thức uống phục vụ cho dân văn phòng. Do nắm bắt đúng nhu cầu, thị hiếu của khách hàng, công việc ăn nên làm ra. Cửa hàng thứ nhất, rồi cửa hàng thứ hai, rồi thứ ba thứ tư. Chỉ mới vài năm, Mai đã làm chủ một chuỗi cửa hàng thức ăn gần hai mươi cái, nổi tiếng trong giới văn phòng Sài Gòn, không ai không biết đến tên tuổi chuỗi cửa hàng của Mai. Nhưng họ ít khi biết bà chủ là ai, vì Mai sống kín tiếng, lui về phía sau, chỉ quản lý từ xa, khi nào có sự việc quan trọng lắm mới phải xuất hiện ở vài cửa hàng một chút rồi thôi, phần lớn thời gian Mai ở nhà, vì Mai muốn dành thời giờ cho những người mà cô yêu thương.
Mai thường xuyên đi về quê để thăm cha mẹ Hoàng, mỗi lần về ở lại mấy ngày, có khi cả tuần. Mỗi lần Mai về là nhà giống như chỉ có mình cô là con gái một, ai cũng cảm nhận được, tất cả tình yêu thương trong gia đình này, dường như đều đổ dồn về một mình Mai. Mai chăm lo cho ông bà từng miếng ăn giấc ngủ, mỗi khi ông bà bệnh, Mai túc trực ngày đêm, lo lắng đến hao gầy. Ngày ông trăm tuổi già, Mai khóc nhiều hơn cả lúc cha ruột mình mất, nếu không phải chuyện gia đình Hoàng nhận Mai làm con nuôi ai cũng biết, thì nhiều khi người ta còn tưởng Mai là con ruột duy nhất của ông bà.
Tống tiễn ông đi xong, Mai rước bà lên Sài Gòn ở luôn với mình cho bà đỡ buồn, sẵn tiện chăm sóc bà. Bà dĩ nhiên đồng ý, Hoàng cũng không phản đối gì, còn mừng nữa là đằng khác. Chỉ có vợ Hoàng là không vui mấy, vì đúng ra nhiệm vụ đó là của người làm dâu như cô, nhưng công việc cô quá bận rộn, con đường sự nghiệp còn nhiều cơ hội bước lên, nếu mãi lo phận làm dâu, thì còn đâu cơ hội. Thế nên cô để bà ở với Mai, thỉnh thoảng ghé thăm là được, dù gì Mai cũng là em út trong nhà, mẹ già ở với con gái út là hợp tình hợp lý.
Mai làm tất cả mọi thứ đều có lý do của riêng mình, Mai kính yêu ông bà như cha mẹ ruột, ông mất thì Mai chăm lo cho bà, làm mọi thứ cho bà vui, để trả ơn cưu mang đùm bọc của ông bà, cho tròn chữ hiếu, chữ nghĩa. Trên hết, Mai muốn đỡ đần trách nhiệm giúp cho Hoàng, để Hoàng an tâm gách vác sự nghiệp ông bà để lại.
Chương 4
Ngày tháng trôi qua, rồi cũng đến lúc bà đoàn tụ với ông ở thế giới bên kia, căn nhà giờ chỉ còn mình Mai cô quạnh. Thế nhưng, người mất thì cũng đã mất, quan trọng nhất là lo lắng yêu thương những người còn sống ở quanh mình. Ngồi nhìn bộ ảnh gia đình với đầy đủ thành viên chụp từ lúc ông bà công sống, Mai tự nhủ với lòng, từ nay, mọi tình cảm yêu thương Mai sẽ dành trọn cho Hoàng, người anh trai, cũng là người mà Mai thầm thương trộm nhớ.
Mai yêu Hoàng từ thuở nhỏ, một tình yêu chân thành, thuần khiết không toan tính. Một đứa con gái mới lớn, trong lòng chất chứa bao nhiêu nỗi niềm thầm kín, lại ở chung nhà, sớm chiều gặp mặt với một thanh niên hiền lành, ngoan ngõan, lễ phép, kính cha kính mẹ, đặc biệt là lúc nào cũng nhường nhịn, thương yêu em gái mình, dù không phải em ruột. Chính điều đó làm cho Mai thầm cảm mến Hoàng lúc nào không hay.
Mai luôn giấu kín tình cảm của mình dành cho Hoàng, không ai biết, không ai hay. Chỉ duy nhất mẹ của Hoàng là biết điều đó. Bà là phụ nữ, tâm tư tinh tế, cẩn mật, ít có chuyện gì trong gia đình mà qua mắt được bà. Mai sớm chiều gần gũi bà, chỉ cần nhìn ánh mắt, cử chỉ, điệu bộ, dáng vẻ, đặc biệt là cảm xúc của Mai mỗi khi Hoàng đi học ở Sài Gòn về, bà đoán ra ngay đứa con gái tội nghiệp này đang yêu con trai mình.
Bà thầm ủng hộ mối lương duyên này, chỉ chờ Hoàng ra trường ổn định công việc, ít năm rồi bà sẽ tác hợp cho hai đứa con. Nhưng người tính không bằng trời tính, Hoàng đi học Sài Gòn về lại dắt bạn gái ra mắt, rồi khi ra trường mấy năm lại xin cha mẹ đi hỏi cưới Hương, quyết định của Hoàng làm bà phải khó xử, Mai thì đau đớn không thôi.
Bà biết Mai đau khổ rất nhiều, nhưng không biết phải làm sao, thấy Mai buồn, bà cũng không vui, nhiều lúc còn ảnh hưởng tới sức khỏe. Sợ bà buồn rồi bệnh, Mai lại phải an ủi ngược lại bà, phải tự chôn giấu nổi buồn của chính mình, tự dặn lòng mình, sẽ ở vậy tới già để nuôi ông bà, không thèm lấy ai. Với lại, không được làm vợ Hoàng, chứ đâu có ai cấm không được yêu Hoàng nữa, thế nên, buồn thì vẫn buồn, nhưng yêu thì vẫn cứ yêu, thậm chí yêu còn mãnh liệt hơn trước.
Mai trước giờ không ưa gì chị dâu của mình, chỉ vì một lý do đơn giản thôi, vì chị ấy cướp mất người anh trai mà Mai yêu quý. Lúc ông bà còn sống, vì thương ông bà, không muốn gia đình lục đục, làm ông bà buồn, nên Mai kìm nén cảm xúc rất nhiều, nhất là mỗi khi ở bên cạnh Hoàng. Giờ thì ông bà đều đã mất, Mai dọn lên Sài Gòn, một thân một mình tự lập nên sự nghiệp. Phụ nữ giỏi giang, có tiền, có sự nghiệp, có nhiều thời gian, việc gì phải e dè sợ sệt ai nữa.
Những lúc không có chị dâu, Mai công khai thể hiện tình yêu của mình dành cho Hoàng. Trong mắt mọi người, Hoàng là anh trai của Mai, trong mắt của Mai, Hoàng chính là chồng của mình, không cần danh phận, không cần cưới xin, không cần ai cho phép, không cần biết mọi người nghĩ gì, phán xét ra sao. Chỉ cần Mai thích, chỉ cần Hoàng không nói gì, chỉ cần chị dâu không biết, thì Mai cứ thể hiện, thế thôi.
Đối với con Thư, con gái của Hoàng, Mai xem như con ruột của mình, yêu thương vô bờ bến. Từ lúc mới tập nói ê a, Mai đã dạy con bé gọi mình là mẹ, không phải cô, không phải má hai, má ba theo kiểu miền Tây, chính xác là mẹ. Ai nhìn vào cũng nghĩ rằng, chắc vì ngày trước ông bà nhận nuôi Mai, yêu thương Mai như con ruột, nên giờ Mai cũng làm vậy, để trả ơn ông bà. Đúng là Mai yêu thương con Thư, yêu thương như con mình sinh ra, nhưng không chỉ dừng ở đó thôi, Mai còn có những toan tính khác, chỉ mình Mai biết mà thôi.
Chương 5
Những năm gần đây, công ty của Hương, vợ Hoàng, làm ăn thuận lợi, phát triển đáng kinh ngạc, nhân viên lên đến mấy chục người, văn phòng dời về khu vực trung tâm thành phố, lớn hơn, rộng hơn, tên tuổi cũng ngày càng vang xa hơn. Tất cả các sự kiện lớn nhỏ như lễ khánh thành, khai trương, hội nghị, tiệc tùng, ra mắt sản phẩm, giới thiệu gương mặt mới trong giới showbiz, hội thao, âm nhạc… dành cho cá nhân, doanh nghiệp, thậm chí cơ quan nhà nước, chính quyền địa phương… công ty của Hương đều làm tất. Rất nhiều sự kiện lớn ở Sài Gòn mấy năm gần đây đều có bàn tay công ty của Hương đứng phía sau đều phối.
Chính những lần đại diện tổ chức những sự kiện lớn nhỏ, Hương quen biết khá nhiều người có máu mặt trong nhiều ngành nghề khác nhau, có những người là doanh nhân thành đạt, có người là lãnh đạo địa phương, có người là những người nổi tiếng hàng đầu trong lĩnh vực của họ, thậm chí có cả dân giang hồ anh chị… đủ hết các thành phần, ai Hương cũng biết, và ai cũng biết Hương. Nhiều người còn gọi vui Hương là “má mì” của các sự kiện, cứ cần gì, tìm Hương là sẽ được đáp ứng.
Dĩ nhiên, không phải ai tìm đến Hương cũng vì muốn thuê những dịch vụ bình thường, có những yêu cầu bất thường không tiện ghi trên hợp đồng, không tiện công khai cho người khác biết, chỉ có thể tìm đến và trao đổi kín đáo với Hương, sau đó Hương sẽ điều động nhân sự đi làm, thậm chí có khi chính Hương là người trực tiếp đi thực hiện. Những “hợp đồng” đó mang lại lợi nhuận rất cao, lại không cần phải ghi vào sổ sách doanh thu của công ty, không phải nộp thuế cho nhà nước, tội gì Hương không làm, cái dịch vụ ngầm nổi tiếng nhất mà Hương đang làm chủ chính là điều gái gọi và trai gọi cao cấp cho các đại gia lắm tiền thích chơi ngông.
Cơ duyên dẫn đến việc này là trong một buổi hội nghị khách hàng, giám đốc một công ty chuyên về giao thông vận tải chấm trúng một cô nhân viên trong đội ngũ lễ tân đón khách. Cô gái này là nhân viên thời vụ của công ty Hương, đang là sinh viên, đi làm thêm để trang trải học phí. Ông ấy không biết phải ngõ lời thế nào để cô sinh viên kia đồng ý, sợ nếu bại lộ thì ảnh hưởng đến tiếng tăm của công ty, danh dự của bản thân mình. Thế là ông nhờ Hương ra tay giúp, ông sẵn sàng trả số tiền gấp mười lần số tiền cô sinh viên kia kiếm được ngày hôm ấy. Cũng không quá khó để Hương thuyết phục được cô gái, cô ấy đang cần tiền, ông ấy thì có sẵn tiền, thông qua Hương thì mọi thứ đều kín đáo, an toàn, không ai hay biết. Vậy là buổi giao dịch hoàn thành tốt đẹp, vị giám đốc kia hài lòng, cô sinh viên kia cũng hài lòng, Hương thì kiếm được một khoản nhỏ vì làm trung gian.
Hương thấy cái nghề bất đắt dĩ này có nhiều cơ hội để kiếm tiền, nhất là ở cái đất Sài Gòn phồn hoa đô hội này, kẻ giàu không ít, kẻ khó khăn cần tiền cũng nhiều. Thế là Hương dấn thân vào con đường phi pháp. Ngoài sáng thì điều hành công ty tổ chức sự kiện, trong tối thì điều hành một đường dây mại dâm phi pháp. Hương còn tuyển gần hai mươi người chuyên giúp mình tìm kiếm, đánh giá, tạo hồ sơ, đưa đón các nhân viên đi khách. Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn nghìn, tên tuổi của Hương dần dần được mấy vị đại gia trong giới ăn chơi biết đến.
Dịch vụ đa dạng từ đi theo giờ, đi qua đêm, đi tua du lịch trong và ngoài nước, gái gọi phục vụ đại gia, trai gọi phục vụ quý bà, thậm chí đồng tình luyến ái cũng có luôn. Khách hàng chỉ việc liên lạc với Hương, nhân viên đến tận nơi phục vụ, tiền chuyển toàn bộ cho Hương, rồi Hương trả tiền cho nhân viên, giữ lại phần trăm, gần như là phân nữa cho riêng mình làm phí môi giới.
Nhân viên của Hương được tuyển chọn kỹ càng, đào tạo bài bản, khám sức khỏe định kỳ. Hồ sơ lý lịch đầy đủ cho khách hàng lựa chọn từ sinh viên, nhân viên văn phòng, người mẫu, diễn viên… Tuyệt đối không vì cầu cao mà cung không chất lượng, không bao giờ thuê nhân viên không rõ nguồn gốc, uy tín đặt lên hàng đầu. Nên mấy năm thôi mà Hương nổi tiếng trong thế giới ngầm, tiền về tay đếm không xuể.
Chương 6
Bước ngoặc lớn trong sự nghiệp phi pháp của Hương là trong một sự kiện họp mặt hội đồng hương được tổ chức ở một khách sạn sang trọng tại trung tâm Sài Gòn. Do tính chất buổi tiệc, cùng với sự có mặt của nhiều vị tai to mặt lớn trong giới kinh doanh cũng như chính quyền, Hương phải đích thân có mặt để điều hành. Đó cũng là dịp để Hương ngầm tìm kiếm thêm khách hàng cho hoạt động ngầm của mình.
Khách hàng thì có năm bảy loại, phần lớn là trâu già thích gặm cỏ non, nhưng cũng có một vài trường hợp cá biệt, không thích cỏ non, mà lại thích phụ nữ trung niên đã có gia đình, vậy là vô tình Hương từ má mì, lại trở vô tình trở thành món hàng đắt giá được săn đón trong mắt người khác.
Ngoại hình bắt mắt, sáng sủa, sang trọng, quý phái, duyên ngầm và nét hấp dẫn khó cưỡng của người đàn bà một con nhanh chóng lọt vào mắt xanh của một vị khách có tuổi, có tiền, có quyền lực trong ngành thực phẩm và đồ uống. Ban đầu chỉ là những ánh mắt vô tình, rồi đến vài câu bắt chuyện hỏi thăm, rồi những lần nâng ly mời nhau và những cái va chạm như vô tình trong suốt buổi tiệc. Vị khách từ để ý, chuyển sang thích thú, rồi đến si mê Hương lúc nào không hay. Hương hoàn toàn cảm nhận được ý tứ của vị khách dành cho mình, và Hương cũng cảm nhận được sự rung động của riêng mình dành cho vị khách ấy.
Chuyện gì đến cũng sẽ đến, một người đàn ông có tiền và tham sắc, gặp một người đàn bà có sắc và tham tiền, trời sinh một cặp, không thế tách rời. Mỗi lần gặp vị khách đó, Hương đều nhận được một khoản tiền không nhỏ. Mỗi lần gặp được Hương, vị khách đó cũng được nếm trãi những khoảnh khắc thiên đường mà hiếm có ai mang lại được. Có nhiều lúc, Hương không về nhà sau giờ làm, mà đến thẳng khách sạn hoặc nhà riêng của vị khách đó để qua đêm. Có lúc, Hương viện cớ đi công tác dài ngày, không về nhà, không gặp mặt chồng con, để đi du lịch trong nước hoặc nước ngoài với người tình.
Đáng nói hơn, Hương không chỉ có một người tình, mà có nhiều người tình cùng lúc, già có, trung niên có, thậm chí trong số đó có cả một anh quý tử nhà giàu chỉ mới hai mươi, cũng không thoát khỏi sự cám dỗ của Hương. Chỉ cần họ có tiền và sẵn sàng chi một cái giá hợp lý, thì Hương sẵn sàng đến với họ và làm cho họ sung sướng. Ban đầu Hương làm vì tiền, làm nhiều rồi thành nghiện. Nghiện rồi thì không bỏ được, mỗi lần gặp bạn tình, vừa được tiền, vừa được thỏa mãn cơn nghiện của mình, tội gì không làm, tội gì không dấn thân.
Hôm nay, ngày cuối tuần, Hương lại theo chân vị đại gia ngành thực phẩm và đồ uống đi dự một hội nghị ở một tỉnh du lịch miền Trung. Hội nghị thì chỉ có vị đại gia đó tham dự thôi, còn Hương đi theo chủ yếu là để du lịch ban ngày, ban tối thì phục vụ cho vị đại gia đó trong khách sạn. Hai người bí mật đi chung một chuyến bay, ngồi ở hai ghế xa nhau, lúc xuống máy bay và làm thủ tục nhận phòng trong khách sạn, thì lại ở chung một phòng. Sau một đêm ái ân mặn nồng, buổi sáng hai người tay trong tay đi ra khu nghỉ dưỡng hướng biển để đón ánh mặt trời. Tại bãi biển, họ gặp Mai.
Mai từ từ bước tới trước mặt hai người, mỉm cười, bắt tay với vị đại gia kia, hỏi thăm vài câu về công việc. Hai người biết nhau từ trước, đang hợp tác làm ăn với nhau, cụ thể thì nguyên vật liệu mà chuỗi cửa hàng Mai nhập về để chế biến đồ ăn, phần nhiều mua từ công ty của ông ấy. Mai cũng là nhân vật có chút ít tiếng tăm trong ngành ăn uống, nên dịp này cũng được mời tham gia hội nghị. Sau vài câu hỏi thăm, Mai mỉm cười gật đầu chào hai người rồi rời đi. Bên này, Hương chết đứng từ nãy giờ, nhưng vẫn cố rặn ra nụ cười gượng để theo vị đại gia đi ngắm biển.
Buổi du lịch của Hương như kết thúc từ sau khi gặp Mai, một mình ngồi trong phòng khách sạn, chờ vị đại gia kia đi tham gia hội nghị, Hương như ngồi trên đống lửa, không biết sau chuyến này về thì chuyện gì sẽ xảy ra. Chiếc điện thoại của Hương rung lên, tin nhắn mới vừa đến, người gửi là Mai, nội dung chỉ vỏn vẹn số phòng khách sạn mà Mai đang ở, kèm theo một câu ngắn ngủn:
- Em đang chờ chị.
Chương 7
Trong căn phòng dành cho khách vip ở tầng cao nhất của khách sạn, Mai ngồi trên sofa, tay cầm ly trà nhấp một ngụm nhỏ, đối diện là Hương, chị dâu Mai, đang run như cầy sấy, như một tên tội phạm đang chờ công an lấy khẩu cung. Từ lúc gặp Hương ở bãi biển, Mai quyết định sẽ không tham gia cái hội nghị mang tính hình thức kia nữa, mà về phòng để chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn.
Mai không phải con nít, chỉ nhỏ hơn Hương hai tuổi, nên Hương không thể viện mấy lý do rẻ tiền, ấu trĩ để qua mặt Mai được. Sau một hồi vòng vo, cuối cùng Hương cũng chịu khai thật là đang ngoại tình, dĩ nhiên là chỉ dám nói ngoại tình chứ không dám nói nhận tiền đi tua với đại gia, và cũng chỉ nhận là ngoại tình với một mình ông khách đó thôi.
Mai không nghĩ chị mình điều hành đường dây mại dâm, lại tự mình đi tua với khách, nên cũng chỉ nghĩ chị mình ngoại tình lần đầu. Chỉ có điều, ngoại tình là ngoại tình, không thể chối cãi, dù một lần cũng là ngoại tình, dù với một người hay mười người thì cũng là ngoại tình, khó thể tha thứ được. Mai đề nghị chị thú nhận với Hoàng rồi hai người chia tay đi, nếu Hương không thú nhận, thì chính Mai sẽ nói cho Hoàng biết.
Hương dĩ nhiên không đủ can đảm thú tội với chồng, nhưng lại càng không muốn Mai nói, vì sợ Mai dặm mắm thêm muối vào, làm chuyện đã xấu còn xấu thêm. Sau một hồi lâu khóc lóc bi lụy, cuối cùng Hương đành xin Mai hãy tạm đừng nói cho ai biết, để Hương suy nghĩ lựa lời rồi sẽ thú tội với Hoàng. Mai đồng ý, với điều kiện từ giờ đừng qua nhà Mai gặp con Thư nữa, cũng đừng chung giường với Hoàng nữa, vì giờ thân thể chị đã nhơ nhuốc rồi.
Buổi du lịch hội nghị kết thúc, ai về nhà nấy. Hương thì lo lắng thất thần, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, gần hai tuần rồi, lấy lý do bận việc, không về gặp chồng con, cũng không nghe Mai liên lạc hay nói gì nữa. Hương không biết phải làm thế nào, chỉ biết tới đâu hay đến đó, quyết định liều im lặng luôn. Khi nào Mai nói với Hoàng, thì lúc đó mình sẽ thú nhận sau, với lý do là không đủ dũng khí để tự thú thôi.
Vận số con người lắm khi kỳ lạ, khi lên thì lên không biết điểm dừng, khi xuống thì cũng tuột dốc không phanh, đã xui thì nhiều cái xui nó tới cùng lúc. Dạo này Hương không còn đi khách với mấy đại gia nữa, không phải vì họ bận mà vì họ đã chán chê. Họ có tiền, họ có nhiều lựa chọn, Hương chỉ là một trong số những lựa chọn ở thời điểm nào đó của họ thôi, khi không còn gì mới mẻ và hấp dẫn nữa, họ tìm thú vui với những người khác.
Đường dây mại dâm ngầm của Hương cũng chịu thiệt hại nặng nề, doanh thu giảm sút nghiệm trọng, do đang trong tháng chính quyền ra quân xử lý trấn áp tệ nạn xã hội, nên mọi hoạt động ngầm của Hương phải tạm thời ém lại bớt, không dám làm rầm rộ như trước kia. Trước kia, Hương cũng phải chung chi khá nhiều cho phía chính quyền để họ làm lơ, nhưng chính quyền thì cũng có người này người kia, không phải ai cũng tham ăn mà chịu nhắm mắt.
Một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác tại Sài Gòn, ngoài đường dòng xe tấp nập, bên trong nhiều cửa hiệu, công ty đã khóa cửa đi về. Hương đang ngồi tính toán sổ sách thu chi của công ty ngầm, bỗng nghe tiếng còi hụ ngoài cửa, vài giây sau đã có hơn chục người mặt đồng phục xanh bước vào với lệnh khám xét trên tay. Cùng thời điểm, tất cả những văn phòng vệ tinh của Hương, cũng như nhiều khách sạn đang diễn ra các cuộc trao đổi tình tiền, đồng loạt bị đột kích.
Chương 8
Đã ba tháng kể từ ngày Hương bị bắt và khởi tố với tội danh chứa chấp và điều hành hoạt động mại dâm bất hợp pháp, công ty tổ chức sự kiện không có người điều hành, phải tạm đóng cửa, không biết khi nào mở lại. Nhà riêng của Hương và Hoàng cũng khóa cửa ngoài mấy tháng nay, không ai lui tới, không ai trở về, vì không dám về, không dám nhìn mặt hàng xóm, không muốn đối diện sự thật.
Ngày Hương ra tòa, Hoàng ngồi dưới hàng ghế thân nhân bị cáo, chết lặng khi nghe công tố viên đọc hàng loạt tội danh của vợ mình. Khi nghe đến đoạn chính bản thân bị cáo cũng tự mình tham gia vào đường dây gái gọi nhiều lần với nhiều khách hàng khác nhau, Hoàng cảm giác như tim mình ngừng đập, cảm giác lồng ngực bị co thắt, đầu óc choáng váng. Hoàng với vẻ mặt xanh xao, hai tay ôm ngực, té xuống ghế, bất tỉnh ngay tại tòa. Khi tỉnh dậy, đã thấy mình đang nằm trong bệnh viện, trên tay đang gắn sợi dây truyền nước, tay còn lại cảm nhận được sự mềm mại ấm áp từ một người thân quen, Mai đã ngồi đó tự bao giờ.
Mấy tuần sau đó, Hoàng rao tin bán nhà, hai cha con dắt nhau qua nhà Mai ở. Ở khu biệt thự của Mai, nhà ai nấy ở, hiếm khi gặp mặt trò chuyện nhau, thỉnh thoảng gặp nhau ngoài đường thì gật đầu cho có lệ, không ai biết rõ Mai là ai, làm gì, gia đình gồm những ai, càng không biết Hoàng là ai từ đâu đến. Một địa điểm lý tưởng để cha con Hoàng tránh bão dư luận và ánh mắt dèm pha từ hàng xóm.
Con Thư thì vẫn đi học đều đều, mỗi ngày hai lượt, Mai lấy xe nhà đưa đón tận tình. Nó còn quá nhỏ để biết chuyện gì đang xảy ra, dù có biết cũng không làm được gì, nó chỉ thấy vui vì ngày nào cũng được “mẹ” chở đi học, chở về nhà, đi ăn, đi chơi công viên, tối còn được “mẹ” dỗ dành trước khi ngủ, nhiêu đó là đủ với một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, vô tư, hồn nhiên, không lo, không nghĩ. Chỉ có Hoàng là như người mất hồn, không nói gì với ai, cũng không đến văn phòng công ty đi làm, không chạy về quê để trông nom hãng xe, cứ im lặng ra vào ăn uống ngủ nghỉ như một hồn ma di động.
Người ở quê thì không biết chuyện, dù họ có xem tin tức qua phương tiện truyền thông thì cũng không chắc có mấy người nhớ tên nhớ mặt vợ Hoàng. Công việc ở quê thì cũng có tâm phúc ở quê lo giúp, Hoàng không về một thời gian dài cũng không sao. Chỉ có điều, nhân viên trong công ty Hoàng, ở văn phòng đại diện Sài Gòn, ai cũng biết cả.
Nhân viên ở văn phòng đại diện không nhiều, chỉ khoảng hai mươi người thôi, ai cũng gắn bó và ra sức cho công ty này vì nhiều lý do, lương ở đây không tệ, môi trường làm việc cũng không có chỗ nào chê, đặc biệt là biết đi đâu tìm một ông chủ tốt bụng, nhân hậu và biết chăm lo đời sống của nhân viên như Hoàng. Giờ mọi người ai cũng lo, không biết Hoàng có buồn chuyện nhà mà dẹp luôn cái văn phòng này không.
Một buổi sáng đầu tuần, đúng chín giờ, tại phòng họp lớn trong văn phòng, mọi người tập trung đầy đủ, cả cô lao công và chú bảo vệ cũng có mặt, ai cũng hướng ánh mắt về phía đầu bàn, lắng nghe ông chủ của họ chia sẽ tâm tình, cũng gần một tháng rồi họ không nghe giọng Hoàng. Hoàng gửi lời xin lỗi vì cả tháng qua không điều hành công ty, bỏ bê công việc, làm cho mọi người lo lắng. Mặt dù việc làm của vợ Hoàng không ảnh hưởng gì đến hoạt động kinh doanh của hãng xe, những lại ảnh hưởng đến tâm trạng của Hoàng, gián tiếp ảnh hưởng đến công ty. Hoàng khóc, nhân viên cũng khóc, Hoàng khóc vì xấu hổ gia đạo nhà mình, nhân viên khóc vì họ thương ông chủ của mình, người tốt lại gặp phải chuyện không may.
Mấy tháng sau thì mọi chuyện cũng vào nề nếp như cũ, hãng xe và văn phòng đại diện của Hoàng hoạt động như hình thường, công ty tổ chức sự kiện của Hương thì bị đóng cửa, Hương bị tuyên năm năm tù, nhân viên trong đường dây ngầm của Hương thì người bị phạt tù, người bị phạt tiền, người bị quản thúc. Hoàng nộp đơn lên tòa án, đơn phương ly hôn với Hương, giành quyền nuôi con. Tòa án cũng chỉ làm công tác tư tưởng cho có lệ theo thủ tục, chứ họ cũng thừa biết, trong tình huống này, hoàn toàn không có lý do để hòa giải và hàn gắn.
Chương 9
Hai cha con Hoàng từ ngày đó vẫn sống ở nhà Mai, mặc dù từng dự định đi mua nhà khác, nhưng Mai không chịu, thậm chí Mai còn nói nếu muốn thì sẵn sàng làm thủ tục chuyển quyền sở hữu căn nhà này cho Hoàng đứng tên luôn, chứ nếu Hoàng mà đi thì Mai từ mặt, không gặp nữa. Con Thư cũng không chịu rời xa “mẹ” của nó, con nít là vậy, không hiểu sự đời, nhưng hễ ai yêu thương, lo lắng, chăm sóc thì nó sẽ theo, không cần biết đó là ai. Hoàng đành phải từ bỏ ý định đi xem nhà.
Hôm nay là sáng thứ bảy, vì đã hứa với con Thư là sẽ dẫn đi vườn bách thú, nên mới sớm ra cả nhà đã chuẩn bị sẵn sàng để lên xe. Con Thư thì lúc nào cũng quấn quít bên Mai, làm như thể, đây mới chính là mẹ ruột của nó. Mai thì lại lúc nào cũng tay trong tay, nồng nàn thắm thiết với ánh mắt chan chứa yêu thương bên cạnh Hoàng. Từ ngày Hoàng ra tòa ly dị, Mai ngày càng biểu hiện tình yêu của mình dành cho Hoàng một cách lộ liễu, không còn phải kiêng dè ánh mắt của bất kỳ ai. Hoàng thì cũng đã quá quen với cái cách bộc lộ tình cảm của Mai dành cho mình từ trước đến giờ, nên cũng không phản ứng gì.
Chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng bán đồ ăn nhanh, một nhân viên mặc đồng phục cầm sẵn túi đồ ăn chờ sẵn từ trước, nhanh chân chạy ra, đưa túi giấy qua cửa sổ xe hơi vừa trượt xuống, mỉm cười gật đầu chào Mai một cái rồi quay trở vào. Cửa hàng đồ ăn nhanh tên Hoàng Mai, không cần phải nói, đây chính là một cửa hàng trong chuỗi bán đồ ăn nổi tiếng của Mai, chuyên đồ ăn nhanh và cơm trưa văn phòng. Mai lấy tên mình và tên người yêu dấu, ghép lại với nhau để đặt cho hệ thống cửa hàng. Mai làm gì cũng nghĩ đến Hoàng cả.
Buổi sáng cuối tuần, khu bách thú đông nghịt người, đi xem động vật hoang dã quý hiếm cũng có, đi dạo mát cũng có, đi hoạt động ngoại khóa cũng có, đi chụp hình lưu niệm cũng có. Nhiều người, nhưng không gian rộng rãi, thoáng đãng, mát mẻ, làm cho tâm trạng người tham quan cũng thoải mái không thôi. Không ít ánh mắt nhìn vào một gia đình ba người với vẻ hâm mộ. Người nam thì điềm đạm, chính chắn, lịch sự; người nữ thì ngọt ngào, sang trọng, quý phái; bé con thì đáng yêu, hồn nhiên, nhiều năng lượng. Một nhà ba người, mỗi người mỗi vẻ, nhưng cả ba lúc nào cũng dành cho nhau những ánh mắt, cử chỉ, lời nói đầy tình cảm, sự yêu thương và trìu mến.
Chín giờ tối, khu biệt thự đã lên đèn, nhà nào cũng đóng cửa, không gian yên lặng, chỉ còn tiếng xe xa xa ở ngoài đường lớn. Trong nhà, con Thư lên giường ngủ sớm sau một ngày vui chơi đã đời ở vườn bách thú, chỉ còn Hoàng với Mai còn ngồi ở phòng khách. Hoàng nằm dài trên sofa, tay gác lên trán, vừa thì thầm nói chuyện, vừa suy nghĩ vu vơ. Mai thì ngồi sát bên, gần như dựa cả người vào hông của Hoàng, sofa đủ rộng thậm chí cho cả hai cùng nằm.
Trên người Hoàng lúc nào cũng có hương thơm của phụ nữ, mùi hương này bắt nguồn từ Mai, vì lúc nào Mai cũng quất quít bên Hoàng mọi lúc có thể. Buổi sáng trước khi đi làm, buổi chiều khi về đến nhà, buổi tối trước khi đi ngủ. Hễ lúc nào cả hai gặp nhau, thì gần như Mai đều gần gũi ấp ôm Hoàng, hôm nào không được như vậy thì cảm giác thiếu thốn đến khó chịu cả người. Với Mai, nếu không có người đàn ông này trong cuộc đời mình, thì nàng dường như sẽ không sống vui được nữa.
Trước đây, sự gần gũi đó không làm cho Hoàng cảm thấy khó chịu, vì đã quen với tính cách của Mai. Nhưng từ lúc vợ chồng Hoàng chia tay, tâm trạng rối bời, phải khó khăn lắm mới trở lại cuộc sống bình thường, bộn bề công việc, nhiều thứ lo toan, giờ giậc mình lại, Hoàng mới nhớ, cũng đã gần nữa năm rồi, mình không quan hệ với phụ nữ. Dạo gần đây, trước sự gần gũi, va chạm cơ thể, những lời nói yêu thương, những cử chỉ nồng nàn của Mai dành cho Hoàng, khiến Hoàng bắt đầu có chút suy nghĩ khác lạ trong tâm. Tối nay, lần đầu tiên trong đời, Hoàng có cảm giác muốn Mai.
Chương 10
Cuộc hôn nhân của Hoàng đã kết thúc, Hoàng và Mai đều là người độc thân, không vướng bận gia đình, và trên hết, giữa hai người họ không có quan hệ ruột rà máu mủ gì cả. Vậy thì lý do gì mà phải tự lừa dối cảm xúc bản thân mình. Hoàng đâu phải gỗ đá vô tình, bao nhiêu năm gần gũi nhau, cũng tự biết người phụ nữ này yêu thương mình biết bao nhiêu. Nghĩ đến đây, Hoàng dứt khoát không kìm chế bản thân nữa, để tự nhiên cho cảm xúc dẫn dắt mình.
Bàn tay của Hoàng bất chợt đặt nhẹ lên đùi Mai, rồi từ từ trượt vào bên trong giữa hai đùi. Mai giậc mình khoảng một giây, sau đó không nói gì, chỉ thầm mỉm cười trong lòng, nàng biết rằng, bao nhiêu cố gắng của mình trong mấy năm nay, cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng. Mai xoay người một chút, nhẹ mở hai chân ra, vừa đủ để bàn tay của Hoàng chạm vào vị trí nhạy cảm nhất giữa háng.
Tối nay, Mai mặc một bộ đồ ngủ lụa Quảng Châu cao cấp màu trắng, tay áo dài, quần ống dài, mềm mại, min màng, chạm vào cảm giác mát lạnh. Thấp thoáng phía bên trong là bộ đồ lót ren cùng màu, hiển thị từng đường ren ra phía ngoài một cách tinh tế đầy gợi cảm. Bộ quần áo vừa hay tạo cảm giác êm ái mượt mà cho bàn tay của Hoàng, và cho cả cơ thể của Mai.
Phòng khách với ánh đèn cam nhạt lúc này hoàn toàn im ắng, chỉ có tiếng loạt xoạt không ngừng của hai con người đang mân mê, mò mẩm cơ thể nhau qua lớp quần áo mỏng. Bàn tay của Hoàng không ngừng chuyển động, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, mò đến đâu, xoa bóp nhẹ đến đó. Cơ thể của Mai cũng phối hợp nhịp nhàng với tay Hoàng, không ngừng di chuyển và uốn éo, tạo mọi điều kiện tốt nhất có thể để Hoàng chạm tới. Rất nhanh sau đó, toàn bộ cơ thể bên ngoài của Mai, từ ngực, bụng, háng, mông… tất cả những chỗ nhạy cảm đều được bàn tay của Hoàng dạo qua hết một vòng.
Hoàng nhấc người định cởi bộ quần áo thun mặc nhà của mình ra, nhưng bị một bàn tay mềm mại ngăn lại. Mai nhẹ nhàng cởi hết ra giúp Hoàng, nhanh nhẹn, thành thục, không một động tác thừa. Hoàng vẫn nằm trên sofa, cơ thể trần truồng, hai mắt vẫn đang nhắm, vẫn đang tận hưởng mùi hương trên cơ thể và những cử chỉ yêu thương ngọt ngào từ Mai. Dương vật của Hoàng đã cương cứng từ bao giờ, đang chờ đợi sự mơn trớn từ đôi bàn tay ấm áp của người thương.
Đây là lần đầu tiên Mai nhìn thấy dương vật của Hoàng, nhưng không một chút ngại ngùng xấu hổ, vì đối với Mai, chuyện nhìn thấy cơ thể của “chồng” mình là chuyện hết sức bình thường. Một tay bên trái, Mai vân về đầu vú của Hoàng, tay còn lại từ từ trượt xuống phía dưới, qua phần bụng, qua chòm lông màu đen vừa được cắt tỉa, chạm vào dương vật nóng ấm, bắt đầu nhẹ nhàng chuyển động theo chiều dọc. Cứ vài ba lần sục dương vật, Mai lại bóp và xoa nhẹ hai bìu ở bên dưới, làm cho Hoàng phải cong người lên vì sướng. Thỉnh thoảng, một ít nước nhờn tiết ra trên đầu dương vật của Hoàng, cũng ngay lập tức được Mai dùng miệng mút sạch vào, không để thừa dù chỉ một chút.
Hoàng, trong cơn sung sướng tột cùng, không thể diễn tả bằng lời, đưa hai tay lên, có ý muốn cởi quần áo của Mai xuống. Mai hiểu ý nên vừa thủ dâm cho Hoàng, vừa sát cơ thể lại, để cho Hoàng mặc sức cởi từng cái nút, tuột lớp áo ngoài ra, và kéo luôn quần của Mai xuống. Bộ đồ lót bên trong của Mai càng làm cho Hoàng bị kích thích thêm bội phần. Từng đường ren tỉ mỉ, tinh tế trên cúp áo và dây áo làm cho cơ thể nõn nà, đầy đặn của Mai thêm phần khiêu gợi.
Sau một lúc mơn trớn bằng tay và miệng cho Hoàng, Mai xoay người đứng dậy, âu yếm nhìn Hoàng. Hoàng vẫn nằm đó, yên lặng chờ đợi giây phút quan trọng. Mai từ từ cởi từng phần đồ lót xuống, bằng một cử chỉ không thể gợi tình hơn nữa. Bộ ngực trắng mịn, hai núm vú hồng hào, cùng với một mảng lông đen, không cần sờ cũng biết là vô cùng mềm mại hiện ra trước mắt Hoàng. Mai tiến sát bên Hoàng, leo lên sofa, áp sát toàn bộ thân thể lên người Hoàng, để hai cơ thể trần truồng cảm nhận hơi ấm của nhau.
Chương kết
Mai nằm sấp trên người Hoàng, trườn người lên phía trên, để hai đầu vú ngay miệng cho Hoàng bú. Hoàng bú lấy bú để như một đứa trẻ, vừa bú bên này, vừa xoa bóp bên kia, rồi lại đổi chỗ cho nhau, như thể sợ rằng nếu lơ là một chút, sẽ bị ai đó lấy đi mất ân huệ này. Hai tay của Hoàng ôm lấy phần eo, đẩy cơ thể Mai dần cao lên, Mai biết Hoàng muốn làm gì, Mai cũng đang muốn như vậy, chỉ nhè nhàng thuận theo sức mạnh của đôi bàn tay, từ từ đưa toàn bộ phần âm hộ của mình lên trên mặt Hoàng.
Khi đôi môi và đầu lưỡi của Hoàng không ngừng ngọ nguậy bên trong âm đạo, Mai chỉ rướn người, cắn nhẹ môi, cố gắng không phát ra tiếng rên vì sung sướng. Nàng trượt nhẹ âm hộ lên xuống trên mặt Hoàng, để phần mềm mại nhất, ẩm ướt nhất thoa đều lên môi, lên cằm, lên mũi, lên cả khuôn mặt của Hoàng. Mỗi lần trườn tới miệng, Mai dừng lại một chút để Hoàng mút bớt nước nhờn bên trong, nuốt vào bụng.
Sau một lúc lâu bị lưỡi của Hoàng kích thích, Mai từ từ trườn xuống phía dưới, một tay đưa ra phía sau, nắm nhẹ dương vật, đưa đến gần lỗ âm đạo. Dương vật đang cương cứng của Hoàng bắt đầu tiến vào bên trong, qua khỏi đầu khất một chút bỗng dừng lại, dường như có gì đó đang ngăn cản không cho nó tiến sâu hơn. Hoàng giậc mình, đang định nói gì đó thì đã thấy Mai nhìn mình âu yếm, mỉm cười ngọt ngào, môi hồng khẻ mở nói thỏ thẻ với Hoàng:
- Em để dành điều này cho anh hơn hai mươi năm rồi, giờ em trao cho anh tất cả.
Mai nhún người xuống một chút, toàn bộ dương vật của Hoàng đã lún sâu vào bên trong âm đạo. Cơ thể Mai hơi run nhẹ một chút, mắt nhắm nghiền lại, vẻ mặt toát lên sự đau đớn. Đến bây giờ Hoàng mới biết, Mai chưa từng quan hệ với bất kỳ người đàn ông nào, mấy mươi năm bên nhau, Mai vẫn giữ gìn trinh tiết, để dành tặng cho mình. Hoàng ngồi bật dậy, vẫn ôm lấy Mai, nhè nhẹ đặt Mai nằm xuống sofa, từ từ rút dương vật của mình ra.
Đầu dương vật của Hoàng dính một chút máu tươi, âm đạo của Mai cũng có một chút máu chảy ra, dính xuống làm ướt một mảng bằng bàn tay dưới sofa. Hoàng nhìn Mai, không biết nói gì, chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên khuôn mặt mềm mại, hơi tái nhợt, lấm tấm vài giọt mồ hôi trên trán của Mai. Hoàng tự nhủ với lòng mình, từ bây giờ, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, mình cũng sẽ mãi mãi yêu thương, che chở, không bao giờ rời xa người phụ nữ này.
Hoàng đỡ Mai vào phòng, đưa lên giường nằm, sau đó chuẩn bị một thau nước ấm và khăn để lau sạch toàn bộ cơ thể Mai. Mai không nói gì cả, chỉ nằm im, tận hưởng cảm giác được người đàn ông mà cả đời mình yêu thương, đang chăm sóc cho mình. Mai vẫn còn đang đau đớn vùng âm đạo, Hoàng vẫn chưa thỏa mãn vì không xuất tinh được, nhưng cả hai đều rất vui vẻ và hạnh phúc. Đêm đó, hai người ngủ chung với nhau, như vợ chồng.
Sáng hôm sau, Hoàng gọi một cửa hàng bán nội thất tới nhà để kiểm tra và bọc lại sofa, lý do là vì bà xã “lỡ tay để quên bàn ủi” lên sofa, nên bị cháy xém một mảng lớn. Kỹ thuật viên phải mang luôn nguyên cái sofa về xưởng vì gần như phải tháo ra hết bọc lại từ đầu. Một tuần sau, kết thúc buổi cơm tối, Mai và Hoàng ngồi trên sofa vừa được bọc lại, Mai tựa sát cơ thể mềm mại vào người Hoàng, thỏ thẻ:
- Em hết đau rồi, tối nay em sẽ bù lại cho anh tất cả, nha anh.
Hoàng mỉm cười, hôn lên trán Mai, vòng tay qua ôm Mai thật chặc. Một tháng sau, tại văn phòng đăng ký kết hôn ở ủy ban quận, Mai và Hoàng cùng nhau đặt bút ký vào giấy đăng ký. Từ hôm nay, cả hai chính thức là vợ chồng với nhau, không cần đính hôn, không cần lễ cưới, không cần thông báo cho họ hàng bạn bè đồng nghiệp, không cần bất cứ điều gì cả, chỉ cần hai người yêu thương, che chở, đùm bọc cho nhau, mãi mãi ở bên nhau đến cuối cuộc đời, như vậy là đủ.
Kết thúc
Nhận xét
Đăng nhận xét