Quyển 4 - Duyên phận
Chương 1 Phương đang ở trên giường, không mảnh vải che thân, hai chân dang rộng, mắt ngước nhìn ánh đèn màu cam nhạt của phòng ngủ. Nằm đè lên người Phương là ông chồng già tuổi lục tuần, hai tay đặt lên đôi gò bồng đảo đang đỏ ửng và có vài vết hằng vì bị nhào nặn quá mức. Phần hông bên dưới của ông ấy không ngừng đẩy nhanh, như đang cố gắng hết sức để phá kỷ lục của lần trước. Cả căn phòng tràn ngập tiếng thở gấp của hai người cùng với tiếng nhóp nhép của hai cơ quan sinh dục đang dính lấy nhau. Phương thầm đếm, đã ba mươi lần nhấp rồi, còn khoảng năm lần nữa là sẽ xong, rồi ông ấy sẽ cố rùng mình một lúc để tống hết mớ tinh dịch còn sót lại vào trong cơ thể cô, sau đó gục xuống một bên, thở hỗn hễn, rồi chìm vào giấc ngủ đến sáng, mặc cho Phương muốn làm gì thì làm, nghĩ gì thì nghĩ, ông xem như đã hoàn thành bổn phận cũng như giải tỏa được ham muốn của mình, lần nào cũng vậy. Nữa đêm, Phương vẫn còn thức, nằm nghiêng một bên, ôm gối, thở đều, trên gương mặt hiển thị một nét buồn ma...