Quyển 4 - Duyên phận

Chương 1

Phương đang ở trên giường, không mảnh vải che thân, hai chân dang rộng, mắt ngước nhìn ánh đèn màu cam nhạt của phòng ngủ. Nằm đè lên người Phương là ông chồng già tuổi lục tuần, hai tay đặt lên đôi gò bồng đảo đang đỏ ửng và có vài vết hằng vì bị nhào nặn quá mức. Phần hông bên dưới của ông ấy không ngừng đẩy nhanh, như đang cố gắng hết sức để phá kỷ lục của lần trước. Cả căn phòng tràn ngập tiếng thở gấp của hai người cùng với tiếng nhóp nhép của hai cơ quan sinh dục đang dính lấy nhau.


Phương thầm đếm, đã ba mươi lần nhấp rồi, còn khoảng năm lần nữa là sẽ xong, rồi ông ấy sẽ cố rùng mình một lúc để tống hết mớ tinh dịch còn sót lại vào trong cơ thể cô, sau đó gục xuống một bên, thở hỗn hễn, rồi chìm vào giấc ngủ đến sáng, mặc cho Phương muốn làm gì thì làm, nghĩ gì thì nghĩ, ông xem như đã hoàn thành bổn phận cũng như giải tỏa được ham muốn của mình, lần nào cũng vậy.


Nữa đêm, Phương vẫn còn thức, nằm nghiêng một bên, ôm gối, thở đều, trên gương mặt hiển thị một nét buồn man mác, bên cạnh là tiếng ngáy rõ to của ông chồng già, nổi bậc giữa màn đêm yên tĩnh. Cuộc làm tình ban nãy làm cho Phương mệt có, sướng có,  tuy nhiên đối với cô, như vậy vẫn chưa đủ, vẫn còn thiếu, thiếu thứ mà cô thích nhất, khúc dạo đầu.


Điều cô muốn nhất là được chồng mình ôm ấp, vuốt ve, mơn trớn… bằng tay và cả bằng miệng. Cô muốn được chồng dùng miệng hôn cô, bú cô, liếm cô từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, không chừa một chỗ nào, đặt biệt là âm đạo. Cô khát khao được chồng mình dùng miệng bú âm đạo của cô cho chảy nước trước khi đút vào. Nhưng ước mơ chỉ là ước mơ, chưa bao giờ có được. Chồng cô chỉ thích nằm ngữa và được phục vụ, chứ không muốn phục vụ ai trên giường, luôn luôn là như vậy.


Cách chỗ Phương đang ở khoảng hai mươi cây số, trên tầng năm của một chung cư kiểu cũ ở ngoại thành, phía sau cánh cửa khóa trái đã tắt đèn của một căn hộ góc, trong phòng ngủ, Hoàng cũng đang cố gắng làm tròn bổn phận của mình với vợ. Cũng những thao tác làm tình cơ bản, cũng đưa dương vật vào bên trong âm đạo, cũng nhấp liên hồi, cũng xuất tinh, cũng thở hỗn hễn, rồi lăn ra ngủ.


Khoảng nữa đêm, Hoàng giậc mình thức dậy, kéo chăn đắp cho vợ nằm bên cạnh, rón rén bước xuống giường, ra khỏi phòng, vào trong nhà vệ sinh, lẵng lặng tháo bao cao su ra, xoay đầu dương vật vào bồn tiểu, tiểu cho sạch hết tinh dịch, bậc vòi sen nước ấm rửa ráy một chút, rồi quay lại giường. Tay gác lên trán, mắt nhìn lên trần, giống như Phương, Hoàng vẫn chưa thỏa mãn vì cuộc làm tình của chàng cũng còn thiếu một thứ mà chàng thích nhất, khúc dạo đầu.


Hoàng là người thích tình dục, chính xác phải gọi là nghiện tình dục, chàng thích những kiểu làm tình dâm dục, thích những người đàn bà hư hỏng trên giường, thích họ ngậm dương vật của mình trong miệng, bú liếm, sụt thật lâu thật nhiều, nút nước nhờn ở đầu dương vật… Thế nhưng, vợ Hoàng là một phụ nữ thiên hướng truyền thống trong cuộc sống và chuyện gối chăn, không thích kiểu làm tình mà nàng cho là “bệnh hoạn, lệch lạc”. Mười năm hôn nhân, Hoàng chưa một lần được vợ chiều chuộng theo ý mình.


Hai con người, hai giới tính khác nhau, hai độ tuổi khác nhau, hai nơi ở khác nhau, không quen biết gì nhau, lại có chung một nỗi buồn, một nỗi buồn khó nói cùng ai, một nỗi buồn day dẵn đi theo họ suốt mười mấy năm hôn nhân, chưa bao giờ thỏa mãn thật sự khi làm tình với người đầu ấp tay gối của mình.


Chương 2


Phương năm nay bốn mươi lăm tuổi, gốc Sài Gòn, là trưởng phòng Tổ chức cán bộ của một bệnh viện công lập cỡ lớn ở trung tâm thành phố. Lấy chồng cũng được hai mươi năm, chồng cô là một công chức kiểu mẫu, lớn hơn cô đến mười lăm tuổi, cả hai quen nhau qua lời mai mối của người lớn trong nhà. Hôn nhân có thể tạm gọi là hạnh phúc nhưng chưa thật sự viên mãn, vì đến nay vẫn chưa có con, mà nguyên nhân là do Phương, cơ địa không ổn, không thích hợp để mang thai và có con.


Thời gian đầu, hai vợ chồng cũng chạy chữa khắp nơi, từ bệnh viện lớn đến bệnh viện nhỏ, từ tây y đến đông y, từ những phương pháp thuần khoa học đến những liệu pháp dân gian đậm chất tâm linh, cuối cùng cũng không có kết quả. Hai vợ chồng phải tự an ủi nhau rằng con cái là trời cho, không cưỡng cầu được. Cả hai lao vào công việc để quên đi nỗi buồn hiếm muộn, hy vọng một lúc nào đó ơn trên phù hộ, sẽ có được một mụn con để an ủi lúc tuổi già.


Chồng Phương cũng là nhân vật có tiếng tăm trong một công ty nước ngoài, chức vụ không thấp, nếu không muốn nói là gần như cao nhất. Công ty nước ngoài không quy định tuổi hưu như môi trường nhà nước, hễ cứ còn khả năng mang lại lợi ích cho công ty, thì vẫn còn được trọng dụng. Bởi vậy, dù đã sáu mươi, ông vẫn ngày ngày được xe đưa đón tận cửa. Ông quyền lực, gia trưởng, và luôn xem mình thuộc tầng lớp thượng đẳng trong xã hội, ít ai dám làm trái ý ông, ở chỗ làm và cả ở nhà.


Mẹ chồng Phương năm nay đã tám mươi lăm rồi, mặt dù còn minh mẫn, nhưng chỉ ra vào dạo chơi, không làm việc nhà, không ưa Phương lắm vì mãi mà không có cháu cho bà ẵm bồng. Phương thì do đặc thù công việc, thường xuyên đi sớm về trễ để giải quyết những tồn động trong cơ quan, thế nên phải thuê một cô giúp việc toàn thời gian với một mức lương hấp dẫn để dọn dẹp nhà cửa, đi chợ nấu cơm, chăm sóc cho bà, quán xuyến mọi việc để vợ chồng Phương an tâm công tác.


Cô gái giúp việc tên Ngọc, chỉ mới ba mươi, ngoại hình sáng sủa, hiền lành, phúc hậu, tháo vát, không vướng bận gia đình, được một người bà con của mẹ chồng Phương giới thiệu từ quê lên Sài Gòn. Đồng hương với nhau, nên cô gái nhanh chóng hòa hợp với mẹ chồng Phương, sẵn tính nết hiền hòa, thạo việc gia đình, nên cô được bà hết mực tin tưởng và yêu thương, xem như con cháu trong nhà.


Mấy tháng nay, từ ngày có cô giúp việc, nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ, bếp núc lúc nào cũng tinh tươm, trong ngoài gọn gàng không có chỗ để chê. Từ ngày có cô giúp việc, mẹ chồng Phương lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào cũng nói cười, ra chiều hạnh phúc. Và đặc biệt là, từ ngày có cô giúp việc, chồng Phương lúc nào cũng đi làm về đúng giờ đúng giấc, ăn cơm nhà không bỏ bữa nào, nhìn như trẻ ra thêm vài tuổi. 


Phương hiểu sâu sắc chuyện gì đang diễn ra trong ngôi nhà của mình, nhưng cô không nói, đúng hơn là không dám nói, vì Phương sợ bà mẹ chồng khó tính, sợ ông chồng gia trưởng, và hơn hết, Phương tự biết bản thân mình không có tiếng nói trong gia đình này. Làm dâu trong một gia đình giáo điều, tư tưởng cũ, mà lại không có con, người đàn bà như Phương thật sự chỉ là người dưng khác họ.


Công việc áp lực, cuộc sống hôn nhân ngột ngạt và đang có dấu hiệu bị phản bội, đời sống tình dục thiếu thốn, khiến cô lâm vào trạng thái trầm cảm nhẹ hơn năm nay. Nhiều lần lén tìm đồng nghiệp chung chỗ làm để thăm khám, lên phát đồ điều trị, nhưng cũng không mấy khả quan. Như người xưa từng nói, tâm bệnh thì chỉ có tâm dược mới trị được. Cái gốc của vấn đề thì vẫn còn đó, ngày nào về nhà cũng gặp, không dứt ra được, thì làm sao hết bệnh.


Một lần, trong giờ làm việc, nhân lúc mấy chị em trong phòng rảnh rỗi ngồi tám chuyện với nhau, Phương vô tình biết được có mấy trang web hẹn hò, nghe qua cũng có chút thú vị. Sẵn tâm trạng đang buồn chuyện nhà, chuyện chăn gối, cộng thêm tính tò mò, cô dùng công cụ tìm kiếm và đăng ký thành viên một website khá nổi tiếng ở Việt Nam, có gần cả triệu thành viên, làm quen và kết bạn khắp mọi miền đất nước, thậm chí là có cả thành viên ở nước ngoài. Thế là từ đó, Phương có thêm một niềm vui mới, trực tuyến bất cứ lúc nào rãnh rỗi, để nhận và trả lời tin nhắn từ những người hoàn toàn xa lạ.


Chương 3


Từ ngày tham gia website hẹn hò, giờ làm việc của Phương từ tám tiếng tăng lên thành chín tiếng, có khi mười tiếng, không cần làm thêm phiếu tăng ca. Cái văn phòng khô khan chán ngắt mà Phương ngồi làm việc hai chục năm nay, bỗng dưng trở nên ấm áp, vui tươi, đầy niềm vui và những điều bất ngời đầy thú vị. Còn căn nhà mà cô làm vợ, làm dâu hai chục năm, giờ như chỗ xa lạ, về chỉ có tắm, ngủ, thỉnh thoảng phục vụ tình dục cho chồng, với tầng suất ngày càng ít, lý do thì chắc ai cũng biết, giờ chồng cô đã có niềm vui mới rồi.


Nói tới cái website hẹn hò, thì nó như chất gây nghiện, thử một lần rồi thì không cách nào dứt ra được. Lúc mới tạo hồ sơ, cô cứ nghĩ rằng mới lên đây chắc không ai làm quen, cũng không biết làm quen ai, chỉ ngồi xem vu vơ vài cái hồ sơ của mấy người bạn khác giới hiển thị ngẫu nhiên khi vừa mới đăng nhập. Bất chợt cái biểu tượng hộp thư sáng lên, báo hiệu có một tin nhắn vừa được gửi đến. Phương nhấn vội vào để xem người bạn đầu tiên của mình là ai.


Ngay khi nhấn chuột vào hộp thư, cô bất ngờ vì số lượng thư gửi đến vừa mới một cái giờ đã tăng lên thành ba. Cô dừng lại chưa vội xem thư, đưa ngón tay nhấn vào phím F5 trên bàn phím để làm mới dữ liệu, ngay lập tức, số lượng thư tăng lên thành năm. Một niềm vui nho nhỏ hiện lên trên khóe môi nàng, làm nàng nhớ lại cái thời mà mọi người chờ đợi tin nhắn và thư điện tử trên nền tảng Yahoo, một cái nền tảng huyền thoại thập niên 2000 mà ai cũng biết.


Phương chậm rãi nhấn vào và xem nội dung từng cái thư gửi cho mình. Những người gửi thư đủ các độ tuổi, đủ loại chiều cao, đủ loại cân năng, đủ loại học vấn, đủ loại sở thích, đủ loại trạng thái hôn nhân, có người có hình, có người thì không, duy chỉ có một điểm chung duy nhất, tất cả đều là nam giới. Cũng dễ hiểu thôi, hồ sơ của Phương là nữ giới, đây là trang web hẹn hò tìm bạn, dĩ nhiên hồ sơ của cô ngay lập tức sẽ thu hút và nhận được tin nhắn từ những anh chàng khác.


Nội dung của hầu hết nhưng tin nhắn lần đầu gửi đến không ngoài dự đoán của Phương, phần nhiều giống nhau, chào xả giao, xin phép được kết bạn, hỏi thăm ở đâu, đang làm gì, muốn tìm bạn thế nào… Một vài anh chàng thì táo bạo hơn, đề nghị làm người yêu, người tình bí mật, hẹn đi chơi, đi cafe, mặc dù chưa gặp nhau bao giờ. Lần nào cũng vậy, mỗi lần mở website lên, cô mất khoảng năm đến mười phút để xóa bớt những tin nhắn vu vơ, những hồ sơ nhỏ tuổi hơn, những tin nhắn nhạy cảm đến mức suồng sã. Chỉ giữ lại một vài tin nhắn của những người đàn ông trung niên, trạc tuổi, nói năng lịch sự, cấu cú đường hoàng, rồi bắt đầu trả lời.


Mới nữa tháng tham gia website hẹn hò, Phương tự tổng hợp và lên danh sách theo dõi khoảng mười người đàn ông trung niên, những người này hầu như ngày nào cũng gửi tin nhắn cho cô. Mặc dù lời lẽ đường hoàng, câu từ chỉnh chu, thái độ từ tốn, nhưng dĩ nhiên, không gì có thể thoát khỏi giác quan nhạy bén và kinh nghiệm của một người làm việc ở phòng tổ chức cán bộ gần hai chục năm như Phương. Tất cả họ đều muốn hướng đến một cái đích cuối cùng, được lên giường cùng nàng.


Phương chưa từng nghĩ sẽ gặp gỡ hay chấp nhận hẹn hò yêu đương chính thức với ai. Chỉ cảm thấy thú vị khi một người đàn bà có chồng, có tuổi như mình, lên đây lại được nhiều anh săn đón và sẵn sàng bỏ thời gian tâm sự như vậy. Có vài anh tâm sự lâu ngày, nhận được sự cảm mến nhất định, Phương sẵn sàng tâm sự chuyện nhà, chuyện cơ quan, chuyện bế tắc trong cuộc sống và chuyện gối chăn. Hễ cứ có một người đàn bà tâm sự, thì luôn luôn có hàng tá đàn ông sẵn sàng lắng nghe và chia sẽ.


Mỗi lúc ở lại văn phòng một mình, trong phòng riêng, thỉnh thoảng có một vài anh may mắn được Phương cho phép gọi trực tuyến để nhìn thấy mặt nhau. Nàng tự cho mình hư hỏng một chút, lã lơi một chút, đẩy đưa một chút trong lời ăn tiếng nói để quyến rũ người đối diện trên màn hình. Những lúc như vậy, các anh không khác gì một chú cún con ngoan ngoãn, sẵn sàng nghe theo và làm theo bất cứ điều gì cô muốn, như một người nô lệ không dám cãi lại lệnh của chủ nhân mình. 


Không ít lần, các anh đã phải đứng trước màn hình, cởi hết quần áo, tự thủ dâm rồi xuất tinh vào màn hình, làm đủ trò điên khùng và quái dị theo lệnh của nàng chỉ để được nhận một phần thưởng nho nhỏ là nhìn thấy một chút xíu khe ngực của nàng bên dưới cái áo sơ mi công sở. Những lúc đó, Phương cảm thấy mình như một người đàn bà quyền lực, có thể sai khiến bất cứ người đàn ông nào mà mình muốn. Cứ thế, Phương ngày ngày đắm chìm vào thế giới ảo đầy vui thú, hoan lạc, gần như quên hết mọi ưu phiền ở thế giới thực.


Chương 4


Một năm tròn trôi qua kể từ ngày Phương tham gia trang web hẹn hò. Công việc ở cơ quan vẫn thế, lúc nhàn nhã, khi thì bù đầu bù cổ, cái này chưa xong cái khác đã tới. Cuộc sống gia đình thì vẫn vậy, chỉ khác là giờ Phương đã gần như thành người xa lạ. Bữa cơm gia đình vẫn đầy đủ ba người, mẹ chồng, chồng và người còn lại không phải là Phương mà là cô giúp việc. Nhiều lần đi làm về trễ, nhìn thấy ba người ngồi chung một bàn, nói cười vui vẻ, thân thiết nhìn nhau, nàng biết ngày mình rời khỏi ngôi nhà này không còn xa.


Một buổi chiều tối trung tuần tháng sáu âm lịch, vẫn như mọi khi, Phương là người cuối cùng về đến nhà, chưa kịp thay quần áo và cất giỏ xách, mẹ chồng đã gọi cô đến phòng khách để bàn công chuyện. Trực giác nhạy bén mách bảo rằng có điều không hay sắp xảy đến, càng chắc chắn hơn nữa khi cô nhìn thấy trên bàn khách giữa nhà có thêm sự xuất hiện của cô Ngọc giúp việc, ngồi giữa chồng và mẹ chồng. Không ngoài dự đoán của Phương, chồng cô muốn ly hôn.


Bàn khách chia làm hai chuyến tuyến, một bên là cả nhà chồng với “cô con dâu mới”, bên còn lại là Phương, người phụ nữ lẽ loi, cô độc, mặt vẫn hướng về phía đối diện, nhưng tai thì đã tự phong bế lại từ lâu, cô không còn nhu cầu nghe chồng và mẹ chồng nói nữa. Ánh mắt cô đang nhìn thẳng về phía cô Ngọc giúp việc, ánh mắt sắc bén và đầy bản lĩnh của một vị trưởng phòng tổ chức cán bộ, người mà hai chục năm nay ngồi đối diện và phỏng vấn không biết bao nhiêu ứng viên cho cơ quan của mình.


Chỉ duy ông chồng dày dặn gió sương, bản lĩnh không kém mới miễn cưỡng chống lại được ánh mắt của Phương, còn cô Ngọc và bà mẹ chồng thì không dám nhìn thẳng, trông tội nghiệp như hai đứa sinh viên mới ra trường, lần đầu đi phỏng vấn bị hỏi một câu khó nhằn không biết phải trả lời như thế nào. Phương cứ nhìn thẳng, vừa nhìn vừa đánh giá người phụ nữ dám cả gan hất cẳng mình ra khỏi ngồi nhà này.


Cô Ngọc trẻ trung, Phương thì hấp dẫn. Cô Ngọc sáng sủa, Phương thì khéo ăn mặc, trang điểm và biết chăm sóc bản thân. Cô Ngọc phúc hậu, Phương thì mặn mà. Cô Ngọc dễ gây thiện cảm với người đối diện, Phương thì có sự hấp dẫn của một người đàn bà thành thục. Cô Ngọc giỏi việc nhà, đúng kiểu dâu thảo theo chuẩn của mấy bà già ở quê, Phương nếu không bận đầu tắt mặt tối ở cơ quan thì cũng xứng danh dâu hiền vợ đảm. Còn nếu muốn so về học vấn, khả năng kiếm tiền, các mối quan hệ bên ngoài, cô Ngọc không thể nào bì với Phương.


Phương ngồi suy nghĩ và tự so sánh gần mười lăm phút, không thấy mình thua cô Ngọc ở điểm nào cả, cho đến khi cô nhìn thấy mẹ chồng ngồi bệnh cạnh, đưa bàn tay nhẹ nhàng xoa lên bụng cô Ngọc, Phương chợt giật mình, thì ra là vậy, vậy thì mình đã thua rồi, thua toàn diện, thua tâm phục khẩu phục, không có cơ hội lật ngược tình thế. Cô Ngọc có thứ mà cả cô, cả chồng, cả mẹ chồng đều ao ước bấy lâu, hỏi sao mà chồng cô không đòi ly dị cho được.


Phương có thể nhìn thấy được sự ngạc nhiên đến mức khó hiểu của ba người ngồi đối diện dành cho mình. Từ dầu đến cuối nàng không mở lời, không tranh luận, không phản đối, không thể hiện bất cứ biểu cảm nào, chỉ ngồi nghe, thỉnh thoảng ngật đầu. Họ đâu biết Phương đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu rồi, chỉ là đã diễn thì phải diễn cho trót, để xem họ có gây ra điều gì bất lợi cho mình không thôi.


Chồng và má chồng tuy vô tình, nhưng cũng không phải không biết điều, họ cũng không muốn lớn chuyện làm ảnh hưởng đến sĩ diện gia đình. Họ ra những điều kiện hoàn toàn có lợi cho Phương, thậm chí còn gợi ý mua cho Phương một căn hộ mới để ổn định cuộc sống. Phương dĩ nhiên không cần bất kỳ điều gì từ gia đình chồng, cô là một phụ nữ mạnh mẽ, tự lập, và cũng đầy kiêu hãnh, đã ra đi thì chỉ lấy những thứ thuộc về mình, do chính tay mình mua bằng mồ hôi công sức mình làm ra, không cần ai thương hại.


Buổi họp mặt gia đình kết thúc sớm hơn dự kiến, chồng và mẹ chồng đạt được mục đích dễ dàng đến ngỡ ngàng. Phương thì sẵn tiện quần áo đi làm còn đang mặc trên người, chỉ lên phòng ngủ, đóng ba cái va li quần áo giầy dép phấn son, kéo ngang qua phòng khách, gật đầu chào cả nhà, đi ra cửa gọi một chiếc taxi, gửi gấm vài câu cho tài xế, rồi phóng xe máy đi theo. Từ lúc Phương đi làm về, đến lúc dọn đồ ra khỏi nhà, chỉ có hai tiếng đồng hồ, mọi thứ diễn ra nhanh gọn lẹ, không một động tác thừa, chính bản thân Phương cũng phải ngạc nhiên về sự “chuyên nghiệp” của mình.


Chương 5


Phương đang nữa ngồi nữa nằm trên ghế sofa, vừa ăn trái cây vừa xem chương trình giải trí nước ngoài trên cái tivi to đùng ở phòng khách. Đã ba tháng trôi qua kể từ khi hoàn tất thủ tục li hôn với chồng cũ, Phương dọn về nhà sống chung với mẹ đẻ. Vốn dĩ định thuê trọ nhưng mẹ nàng không đồng ý, vì lo con gái vừa trải qua biến cố hôn nhân, tâm lý chưa ổn định, sợ sẽ nghĩ quẩn và làm những chuyện không hay, nên bà nhất quyết gọi nàng về nhà, cha mẹ nào mà không thương con chứ.


Ban đầu Phương định chiều ý mẹ già, ở một hai tuần rồi đi, nhưng mẹ Phương giờ cũng đã tám mươi, lại còn có một mình, mấy anh chị em đều có gia đình riêng và ở nơi khác, nên thôi nàng quyết định ở lại với mẹ, vừa gần chỗ làm, vừa đỡ tốn chi phí, lại có cơ hội gần gũi chăm sóc mẹ mình, một công đôi ba chuyện.


Cơ quan ai cũng biết chuyện nhà Phương, ai cũng cảm, ai cũng thương, thương nàng bao nhiêu thì trách nhà chồng bấy nhiêu. Mấy chị em đồng nghiệp thì không ai bảo ai, tự giác san sẽ công việc, đỡ đần cho nàng hết mức có thể, để nàng có thời gian ổn định lại tinh thần. Mấy anh đồng nghiệp trạc tuổi Phương, nhất là mấy anh vốn dĩ có tình cảm với nàng từ lâu nhưng lại không dám mở lời, nay lại mừng thầm vì cuối cùng nàng cũng trở thành hoa vô chủ, cơ hội để họ thổ lộ nỗi lòng thầm kín.


Phương là một người phụ nữ giàu lý trí hơn tình cảm, dĩ nhiên là không cho ông anh nào trong chỗ làm có cơ hội đến với mình, quan điểm của nàng trước giờ không để có tình cảm với đồng nghiệp, vì điều đó sẽ ảnh hưởng và làm nàng do dự khi phải đưa ra những quyết định quan trọng có tính sống còn. Thêm nữa, người ta nói, đã tháo được sợi dây hôn nhân, thì đừng có dại mà tròng nó vào cổ một lần nữa. Nàng từ giờ sẽ tự quyết định chuyện tình cảm của mình, luôn ở thế chủ động, không bao giờ để bị lệ thuộc vào bất kỳ người đàn ông nào nữa.


Phương không mất quá nhiều thời gian để tự đưa mình trở lại quỹ đạo công việc và cuộc sống, đến mức làm cho gia đình và đồng nghiệp phải ngạc nhiên, thầm khen người phụ nữ này quá mức mạnh mẽ. Nàng không biết sự mạnh mẽ của mình, vô tình lan tỏa một sức mạnh vô hình, ảnh hưởng đến tất cả mọi người xung quanh, nhất là mấy chị em đồng nghiệp nữ, họ thầm nhũ với lòng, dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng phải thật lí trí và mạnh mẽ, chỉ có mình mới tự làm cho mình hạnh phúc được mà thôi.


Vẫn giống như từ trước đến nay, Phương luôn là con người của công việc, luôn ưu tiên công việc lên hết tất cả mọi thứ. Tuy nhiên, giờ ngoài công việc, nàng dành phần lớn thời gian để chăm sóc mẹ già, chăm sóc bản thân, làm cho cuộc sống của mình ngày càng thú vị hơn, cả về vật chất lẫn tinh thần. Và dĩ nhiên, điều làm cho cuộc sống tinh thần của nàng luôn vui vẻ đó chính là trang web hẹn hò mà ngày nào nàng cũng dành ít nhất là một giờ đồng hồ trực tuyến để tìm kiếm “nô lệ tình dục ảo” cho riêng mình.


Căn phòng riêng khoảng mười mét vuông ở nhà mẹ đẻ được Phương trang trí lại, lắp thêm nhiều vật dụng, tường cách âm, đầu tư một bộ máy tính mới với đầy đủ thiết bị ngoại vi, biến mỗi buổi tối trực tuyến thành thiên đường nhục dục, nơi chỉ có một mình Phương là nữ hoàng, sai khiến bất cứ người đàn ông nào làm bất cứ điều gì mà mình thích. Danh sách những người đàn ông được phép nhìn thấy nàng ngày càng tăng, giờ đã hơn mười người. Trong số đó, một vài anh trung niên may mắn lọt vào mắt xanh của nàng, còn được phép nhìn thấy gần hết cơ thể lõa lồ hấp dẫn của vị nữ hoàng này.


Phương làm những việc đó chỉ để thỏa mãn đam mê, thứ đam mê nhục dục mà mấy mươi năm hôn nhân nàng chưa từng nếm trải, nhất là cái cảm giác được làm chủ trong mọi cuộc vui, cái cảm giác mọi người đàn ông đều phải phục tùng mệnh lệnh, thật sự thú vị và kích thích Phương. Thậm chí, nàng còn không ít lần nghĩ đến việc gặp một người trong số đó ở bên ngoài, để trải nghiệm cái cảm giác được một tên “nộ lệ tình dục” phục vụ cho mình.


Chương 6


Tối thứ sáu, sau một tuần làm việc cật lực, Phương vẫn như mọi lần, tách biệt mình với thế giới bên ngoài. Hôm nay không như mọi lần, sẽ không có buổi trực tuyến thác loạn nào cả, hôm nay Phương có một kế hoạch khác, lựa chọn một người đàn ông trung niên, một “nô lệ” thường trao đổi những thước phim nhạy cảm trực tuyến với mình, Phương quyết định sẽ gặp một người trong số họ, nàng muốn thác lọan thực sự trên giường, không phải qua màn hình, vì cũng đã lâu rồi, nàng chưa ân ái với đàn ông.


Cửa phòng đã khóa trái, đèn phòng ngủ màu hồng nhạt đầy ma mị được bậc lên, bàn máy tính được điều chỉnh sát cạnh giường. Như mọi khi, Phương luôn trực tuyến ở trên giường, để dễ dàng thực hiện những động tác khiêu gợi với những người mà mình cảm thấy hứng thú. Màn hình đang truy cập vào website hẹn hò, dừng lại ở mục danh sách bạn bè được yêu thích, Phương đang đắn đo lựa chọn một người đàn ông mà mình thích nhất để gặp mặt.


Như một thói quen khó bỏ, dù làm gì, cứ khoảng mười lăm phút, Phương lại quay sang kiểm tra hộp thư đến, để xem có thêm người bạn mới thú vị nào không. Nhấn vào biểu tượng lá thư đang hiển thị màu xanh với con số mười hai đang nhấp nháy, tối nay chỉ có mười hai lá thư mới thôi, phân nữa là những người bạn cũ, vài người bạn mới, cũng những nội dung làm quen sáo rỗng, Phương xóa dần mà không cần đọc nội dung bên trong. Đến lá thư cuối cùng, Phương dừng lại, vì tiêu đề lá thư không giống với bất cứ thư nào từ trước đến giờ:


    -    Làm tình nhé, em sẽ trả chị 1 triệu.


Tham gia hẹn hò một thời gian, Phương không xa lạ lắm với những tin nhắn tế nhị, gạ gẫm, đề nghị, trao đổi, nhưng đây là lần đầu tiên có một người gửi một tin nhắn trực tiếp, ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, không lòng vòng, lại còn đưa ra một mức giá cụ thể. Phương tạm dừng công việc lựa chọn hồ sơ của mình, nhấn vào tìm hiểu xem người gửi tin nhắn cho mình là người như thế nào. Một chàng trai nhỏ tuổi hơn, chỉ ba mươi bảy, cao một mét sáu, nặng sáu mươi lăm ký, tốt nghiệp đại học, đã có gia đình, mọi thông tin còn lại đều để trống.


Phương thật sự không có ấn tượng lắm với thông tin về người bạn nhỏ này, nàng thích những anh trung niên bằng hoặc lớn hơn, cao to, chững chạc, độc thân không vướng bận, thông tin chi tiết rõ ràng, và phải có hình đại diện chính chủ. Cái hồ sơ này bình thường đến mức tầm thường, tầm thường đến mức nếu hiển thị trên phần gợi ý kết bạn, Phương thậm chí còn không thèm để mắt tới chứ đừng nói đến việc mở vào xem chi tiết. Còn về số tiền một triệu, số tiền đó chỉ bằng một ngày lương của Phương thôi, không đáng kể. Thế nhưng, dường như có một thế lực vô hình nào đó thôi thúc, bắt nàng phải nhắn tin phản hồi để tìm hiểu thêm về người bạn nhỏ này.


Phương mỉm cười, tạm gác lại dự định lựa chọn hồ sơ để gặp gỡ bên ngoài, nàng tập trung vào việc nhắn tin với người bạn mới. Nàng muốn kiểm tra xem đây có phải là lời đề nghị thật không, hay chỉ là lừa đảo. Màn hình máy tính chuyển sang trò chuyện trực tuyến giữ hai người, một tính năng có sẵn và rất tiện lợi trên trang web hẹn hò này. Tính năng trò chuyện thời gian thực, gần như xác nhận một cái là bên kia sẽ nhận được.


Người bạn nhỏ bên kia dường như cũng đang chờ đợi tin nhắn từ Phương, nên nàng vừa gửi, ngay lập tức bên kia đã trả lời, thế là cuộc trò chuyện của hai người bắt đầu, cũng là bắt đầu cho một mối quan hệ kỳ lạ không giống với bất kỳ kịch bản thường thấy nào, ít nhất là theo cảm nhận mấy mươi năm sống trên đời của nàng.


Chương 7


  • Em là ai, sao lại gửi lời đề nghị như vậy với chị?


  • Chào chị, cảm ơn chị vì đã trả lời tin nhắn của em. Em tên Hoàng, ba mươi bảy tuổi, ở quận 10, đang trong hôn nhân và có một bé gái. Em làm văn phòng, rất vui được trao đổi với chị.


  • Em có vợ rồi sao còn tìm bạn tình, vợ em không đáp ứng được nhu cầu cho em à?


  • Dạ vợ chồng em vẫn ổn, chỉ là vì em thích được làm tình với người lạ, đặc biệt là phụ nữ lớn tuổi hơn, thế nên mới gửi tin cho chị.


  • Thật vậy à, em đã từng gửi tin thế này cho bao nhiêu người rồi, họ đồng ý cả chứ?


  • Em gửi tin cho rất nhiều người, không riêng gì chị, nhưng chỉ một số ít người trả lời lại, phần nhiều là không tin, thậm chí chửi mắng. Gần một năm rồi, em chưa gặp được ai đồng cả.


  • Vậy là trước đây đã từng gặp và làm tình với người lạ rồi đúng không, bao nhiêu người rồi em?


  • Dạ không giấu chị, em làm việc này đã mười năm rồi, mỗi năm em gặp từ một đến hai người, toàn là những chị gái lớn tuổi hơn thôi.


  • Em quan hệ nhiều vậy không sợ lây bệnh à, lỡ vợ em biết rồi buồn thì sao?


  • Em luôn dùng biện pháp an toàn mỗi lần quan hệ với người lạ. Mỗi năm đều có kiểm tra sức khỏe định kỳ ở công ty. Thậm chí vài lần em còn lén đi kiểm tra các bệnh lây qua đường tình dục ở bệnh viện ngoài nữa. Em ham vui nhưng cũng biết giữ gìn an toàn cho bản thân và bạn tình của mình. Còn về vợ em, em luôn giấu kín hết mức có thể, em hiểu là vợ sẽ buồn nếu biết, nhưng sống trên đời có gì đáng tiếc hơn là không dám làm điều mình thích, phải không chị?


  • Cũng đúng, nhưng trước giờ chị chưa đi như thế này lần nào. Chị sợ bị lừa em à, lỡ em lừa chị rồi quay phim chụp ảnh tống tiền chị thì sao?


  • Rất nhiều người sợ giống chị, là điều hết sức bình thường, em không buồn vì chị nghi ngờ em đâu, em cũng quen rồi. Em sẽ trả tiền trước ở bên ngoài, chị nhận tiền rồi mình mới vào khách sạn sau, chị đồng ý chứ?


  • Em cho chị zalo được chứ, chị muốn mình trao đổi thêm qua zalo, cũng để tiện biết mặt em luôn.


  • Dạ mong chị thông cảm, zalo em chỉ dùng cho công việc và gia đình, không tiện cho mấy trường hợp nhạy cảm này. Với lại, lỡ gặp phải người xấu, báo cáo lên nhà phát triển, zalo của em lại bị chặn thì nguy. Mình trao đổi ở đây cũng được mà chị, an toàn cho em, cũng là an toàn cho chị mà.


  • Cũng đúng, nhưng chị vẫn chưa tìn em lắm, lỡ vào đó mà em cho thuốc mê rồi cướp hết tài sản của chị thì nguy. Hoặc em lừa bán chị qua Campuchia luôn thì chết chị.


  • Nếu em muốn lừa, thì kiếm con gái trẻ trung xinh đẹp, nhiều tiền mà lừa. Ai lại lên mấy trang này lừa một người chưa từng biết mặt. Chị không cần mang theo nhiều tiền mặt hoặc thẻ ngân hàng gì cả, tất cả chi phí em sẽ trả, chị chỉ việc nhận tiền của em, rồi làm em sướng là đủ.


  • Như thế nào là là em sướng, em có thể nói rõ sở thích tình dục của em không, vợ em ở nhà không làm em sướng à?


  • Thú thật với chị, chuyện gối chăn vợ chồng em lệch nhịp. Em rất yếu, chưa bao giờ đủ sức để làm tình trọn vẹn trên giường, còn vợ em thì lại thuộc kiểu truyền thống, không thích mấy trò lệch lạc giống như trên phim, em thì lại thích vậy, thế nên mới phải tìm bạn tình bên ngoài.


  • Như thế nào gọi là lệch lạc, em nói chị nghe em thích làm gì khi ở trên giường với bạn tình?


  • Em thích bạn tình dùng tay và dùng miệng để làm cho em sướng, em chắc chị hiểu ý em. Em muốn được bạn tình ngậm và sục dương vật của mình, nếu cho em xuất tinh vào miệng nữa thì không còn gì bằng.


  • Chị thấy đàn ông ai cũng thích vậy, nhưng em biết không, phụ nữ cũng thích được đàn ông cưng chiều và làm cho mình sướng giống vậy đó, em hiểu ý chị không?


  • Dạ em không biết sở thích của chị thế nào, nhưng vì em rất yếu nên không thể giao hợp quá lâu được. Bù lại, em hứa sẽ dùng miệng, bú liếm bất cứ chỗ nào trên cơ thể chị để làm cho chị sướng, chị chịu không thưa chị?


…..


Cuộc trao đổi của hai người cứ thế tiếp tục, đến gần nữa đêm, vừa chưa ngã ngũ, Phương vẫn chưa đồng ý vì còn nhiều điều nghi ngờ, người ở đầu bên kia thì vẫn kiên nhẫn không bỏ cuộc. Hai người tạm dừng trao đổi, vì đã quá khuya, hẹn khi nào rảnh sẽ lại tiếp tục.


Chương 8


Tối thứ bảy và chủ nhật, cả hai vẫn tiếp tục nhắn tin trò chuyện với nhau. Mọi câu hỏi của Phương đều được người bạn bên kia trả lời một cách rõ ràng không có dấu hiệu gì là giấu diếm hay giả dối, chỉ duy nhất người kia không chịu cho số điện thoại, zalo hay video gặp mặt, chính điều này làm cho Phương vẫn chưa tin tưởng lắm, vẫn sợ bị lừa. Nàng vẫn muốn kéo dài thêm thời gian trò chuyện, để xem người kia có sơ hở gì không, dù gì nàng cũng từng phỏng vấn hàng nghìn người rồi, kỹ năng hỏi và đánh giá câu trả lời của nàng không phải dạng xoàng.


Hai tuần sau đó, vẫn là những cuộc trò chuyện kiểu như vậy, Phương càng lúc càng hiểu rõ về người bên kia, vẫn không có bất cứ điều gì thể hiện sự lừa lọc. Thường thì bọn lừa đảo ít khi kiên nhẫn như vậy, bọn chúng luôn nôn nóng đạt được mục đích, nếu không được thì ngay lập tức cắt liên lạc và tìm đối tượng khác, dù gì trên trang web đó có cả triệu thành viên, tại sao lại phải tốn thời gian cho một bà già bốn mươi lăm tuổi như mình chứ.


Dù sao nàng cũng đang định lên kế hoạch gặp mặt trực tiếp một trong số những người đàn ông đã từng trực tuyến thác loạn với mình trên mạng, những người đó nàng biết về họ còn ít hơn người bạn trẻ nói chuyện với nàng cả tuần nay. Gặp họ hay gặp người bạn trẻ này thì có gì khác nhau đâu, cũng đều là người lạ cả thôi. Người bạn trẻ này cũng không ngần ngại nói ra điểm yếu của mình, không phải người đàn ông nào lên mạng tìm gái cũng dám nhận mình yếu sinh lý, đây là điều mà không người đàn bà nào thích. 


Thiện cảm của Phương dành cho người bạn mới này càng lúc càng nhiều, cho đến khi nghe anh bạn trẻ nói ra điểm hẹn định gặp nhau, thì Phương lại càng an tâm hơn, trước khuôn viên của một trường quốc tế khá nổi tiếng, cách chỗ Phương đang ở chưa đến một km, thật đúng là trùng hợp đến mức không ngờ. Chỗ này nếu nói không ngoa thì chẳng khác gì sân nhà, nàng rành từng đường lớn ngõ nhỏ ở đây. Đây là nơi mà ngày nào đi làm cũng chạy ngang, lại từng la cà quán xá ở đây không dưới trăm lần.


Một tin nhắn gần như là chốt hẹn được gửi đi từ máy tính của Phương sau ba tuần trò chuyện. Thời gian, địa điểm, hai chị em đi xe gì, mặc đồ gì, đội mũ gì, mang giày gì, áo khoác gì… đều được mô tả chi tiết để tránh nhận nhầm nhau. Thật kỳ lạ khi có hai người khác giới hẹn nhau để vào khách sạn làm tình, lại không biết số điện thoại và mặt mũi nhau, trao nhau dấu hiệu nhận diện như thể thời còn chưa có kỹ thuật số. Đêm đó, Phương tắt máy tính, ngủ sớm, không trực tuyến với bất kỳ ai nữa. Ngày hôm sau, nàng đi làm bình thường, không quên làm một cái đơn nghỉ phép vào giữa tuần. 


Ở đầu bên này, Hoàng cũng an tâm đăng xuất khỏi trang web, kết thúc cuộc trò chuyện kéo dài ba tuần với một người phụ nữ lớn hơn mình gần mười tuổi. Hoàng tham gia trang này hơn mười năm rồi, từ khi mới đi làm. Bất cứ khi nào quỹ đen để dành được một số tiền nhất định, chàng đều trực tuyến trên trang này để nhắn tin tìm bạn. Thường thì cứ khoảng vài tháng là đủ tiền, nhưng việc tìm được một người đồng ý với lời đề nghị kỳ cục của mình không phải dễ, nên chừng nữa năm hoặc một năm, chàng mới tìm được một người.


Chín giờ sáng thứ năm, khuôn viên trước cổng trường tiểu học quốc tế Asia giữa khu dân cư Nam Sài Gòn. Khoảng hai chục chiếc xe hơi đậu ngay ngắn dưới hàng cây mát rượi, tài xế thì có người nằm dài trong xe nghe nhạc, có người thì đóng cửa đi bộ ra quán cafe nhỏ gần đó châm vài điếu thuốc. Thỉnh thoảng mấy chiếc xe bán hàng rong chạy ngang, tiếng loa vang vọng, phá tan không khí tĩnh lặng của cả khu. Xe công nghệ lượn qua lượn lại, người thì giao hàng, người thì đón khách… Không ai để ý đến một chiếc xe dream đời cũ màu nho, đang đậu dưới bóng cây sát cổng trường.


Hoàng đến trước giờ hẹn ba mươi phút, vừa uống gần nữa chai nước mua ở siêu thị tiện lợi gần đó, vừa tận hưởng không khí mát mẻ dễ chịu nơi này. Trong túi áo khoác của Hoàng, bên trái có một chai nước súc miệng nhỏ hiệu Listerine, bên phải có một hộp bao cao su ba cái hiệu Durex. Hai món đồ được mua ở một hiệu thuốc nhỏ cách trường một trăm mét. Khuôn viên trường, hiệu thuốc nhỏ, những món phụ kiện chuẩn bị trước khi gặp bạn tình… tất cả đều không xa lạ với Hoàng. Hơn mười năm nay, mỗi khi hẹn bạn tình, chàng luôn chọn chỗ này, luôn chuẩn bị những món đồ như vậy, như một thói quen khó bỏ.


Hoàng đi một đoạn đường khá xa, gần hai mươi cây số để đến chỗ này, chàng chọn nơi đây vì nó xa nhà, xa chỗ làm của cả hai vợ chồng, khỏi sợ gặp người quen. Một lý do nữa là vì chỗ này gần như là thiên đường ăn chơi nổi tiếng nhất Sài Gòn, rất nhiều khách sạn và các dịch vụ sung sướng khác, chỉ cần có tiền, hô mưa gọi gió cũng được. Đường xá ở đây phân bố kiểu bàn cờ, mát mẻ, kín đáo, phần lớn người đến đây là để ăn chơi, nên không ai để ý hay phán xét ai cả. Khu này chủ yếu đông buổi tối và trưa, buổi sáng vắng vẻ, yên tĩnh, nên chàng chọn giờ này, chàng không thích không khí xô bồ đông đúc.


Đúng giờ hẹn, từ con đường phía bên hông trường, một chiếc SH mode màu đỏ chầm chậm chạy đến, tiến về phía chỗ Hoàng, đủ gần để chàng nhận ra đây là người mình hẹn. Đúng kiểu xe, đúng màu xe, đúng biển số, đúng áo khoác, đúng mũ bảo hiểm như đã hẹn, chỉ có điều người bên trong lớp áo đó thì không tài nào nhìn ra, toàn thân kín mít không lộ ra một chút da thịt nào cả. Hoàng biết người này đã đến từ lâu rồi, có khi đến trước cả chàng, chỉ có điều muốn quan sát từ xa để đảm bảo an toàn thôi. Không sao cả, cẩn thận là tốt, chàng cũng quen kiểu này rồi.


Chương 9


Hai chiếc xe nối đuôi nhau chạy một đoạn đường ngắn cách khuôn viên trường chừng trăm mét, đi thẳng xuống tầng hầm của một khách sạn nhỏ ở cuối đường. Anh bảo vệ ngay lập tức đứng dậy, đi đến gần, xếp xe lại ngay ngắn, quay biển số vào trong sát vách tường, một hành động nhỏ đầy ý tứ, đảm bảo không có ai nhìn thấy và biết được xe này là của ai.


Quầy lễ tân ở tầng trệt, sáng đèn, lịch sự, trang trọng, niêm yết giá rõ ràng, đón chào khách 24/7. Chị chủ ngồi ở quầy gật nhẹ chào khách, chỉ mở lời khi chàng trai đã đến sát bên quầy, hỏi xem thuê phòng qua đêm hay theo giờ, nhập thông tin vào hệ thống máy tính, sau đó đưa một cái chìa khóa móc vào một cái thẻ kích hoạt điện, không quên hỏi khách nếu có cần dùng nước thì bên cạnh có sẵn một máy bán nước ngọt tự động. Mấy chỗ này kinh doanh dịch vụ nhạy cảm, nên mặc nhiên ở đây ai cũng nói năng hành động tế nhị, nhẹ nhàng, đấy cũng là một cách để gây thiện cảm, giữ chân khách, và cạnh tranh với những khách sạn khác.


Hoàng cầm chìa khóa, bước đến bên cạnh người phụ nữ đang chờ sẵn ở cửa thang máy, nhấn nút, làm một động tác mời lịch sự khi cửa thang máy mở ra. Cả hai bước vào, chọn tầng, hỏi thăm vài câu để phá tan không khí ngại ngùng. Và dĩ nhiên, như tất cả mọi lần vào khách sạn, Hoàng luôn chìa ra một bao lì xì màu đỏ, đựng số tiền theo như thỏa thuận cho bạn tình, trước khi bước vào phòng riêng theo số đã được in sẵn trên thẻ kích hoạt điện


Căn phòng nhỏ khoảng hai mươi mét vuông tự động sáng lên khi chiếc thẻ kích hoạt điện được gắn vào công tắc thẻ từ. Bên trong được trang bị vài vật dụng ở mức cơ bản nhất có thể, một cái bàn viết, một cái ghế tựa, một tủ treo đồ, một tủ lạnh mini, một màn hình tivi treo tường, một cái ghế tình yêu màu đỏ rượu vang. Trên bàn bày sẵn một rổ nhỏ bằng nhựa, bên trong đựng một cái lược, một cái điều khiển từ xa tivi, vài gói dầu gội và sữa tắm dùng một lần, hai bàn chải, hai ống kem đánh răng nhỏ bằng ngón tay, mật khẩu wifi, điện thoại bàn liên lạc nội bộ… Và dĩ nhiên, không thể thiếu hai cái bao cao su, loại rẻ tiền, thương hiệu lạ hoắc lạ huơ, loại mà Hoàng không bao giờ dùng đến vì không an tâm về xuất xứ và chất lượng.


Cái giường đôi kích cỡ 1m6 x 2m được lót nệm dày êm ái, bọc trong khăn trải sạch sẽ, phẳng phiu, thơm nhẹ, cùng màu với hai cái gối nằm được xếp chéo góc một cách tinh tế. Chiếc khăn trang trí được vắt ngang ở khoảng một phần ba phía cuối giường, với logo kèm theo thông tin của khách sạn, càng làm cho cái giường thêm đẹp, sang trọng và bắt mắt. Hệ thống đèn trần với ánh sáng cam dịu ở phía trên cũng góp phần làm cho cái giường thêm phần ấm áp, mời gọi.


Nhà vệ sinh kiêm luôn phòng tắm nhỏ gọn, sạch sẽ, khô ráo, quạt thông gió khử mùi chạy vù vù, vòi nước nóng lạnh, giá treo đồ, thảm chùi chân, khăn tắm loại lớn đủ để quấn nữa người, đều được chuẩn bị đầy đủ. Khách sạn không lớn, không sang, chắc chừng hai sao thôi, nhưng chủ cũng cố gắng đáp ứng mọi nhu cầu thiết yếu, để không làm mất lòng những vị “thượng đế” mỗi lần ghé qua.


Hoàng cởi giầy và vớ, đặt ngay ngắn gần cửa ra vào, áo khoác máng trên ghế, túi xách nhỏ chứa bóp tiền, giấy tờ và điện thoại cũng được đặt trên bàn, đặt hộp bao cao su kế bên, tay cầm điều khiển, hạ nhiệt độ máy lạnh xuống thêm hai độ, tiện tay đổi đèn trắng thành đèn màu. Tay chàng cầm chai nước súc miệng, đi vào phòng tắm, để sẵn trên kệ, chút nữa sẽ dùng đến. Mọi thứ diễn ra nhanh gọn, thành thục, dù gì thì đây đâu phải lần đầu tiên Hoàng đi kiểu này, quen rồi.


Phương từ khi vào phòng, chỉ lặng lẽ quan sát chàng trai trẻ dám cả gan “mua dâm” mình. Nàng đang cố gắng tự chấn chỉnh lại tâm tình cho bớt hồi hộp, vì đây là lần đầu tiên đi khách sạn với người lạ, với một người nhỏ tuổi hơn, lại còn nhận tiền làm tình, cảm giác này trước giờ chưa từng có. Nàng cởi áo chống nắng, tháo khẩu trang, tháo giầy cao gót, đặt giỏ xách lên bàn, không kéo khóa, bên trong có một con dao rọc giấy, loại mà nàng thường dùng trong văn phòng làm việc, đủ nhỏ để có thể bỏ vào xắc tay, đủ nguy hiểm để có thể bất ngờ chống trả và gây thương tích cho người khác.  


Hôm nay nàng mặc một bộ đầm hoa dài tối màu, ôm sát phần trên cơ thể, không tay, hở lưng, hở một phần ba ngực, cực kỳ gợi tình. Dù sợ nhưng nàng cũng không muốn quá xuề xòa cho lần gặp đầu tiên. Biết đâu may mắn gặp được người tử tế, lại gây được thiện cảm và ham muốn cho người ta, rồi mình lại có được một buổi làm tình mỹ mãn thì sao. Nàng thấy ánh mắt của Hoàng đang nhìn mình qua tấm kính gắn trên tường, thấy Hoàng nhổm dậy, nàng đứng yên và chờ đợi, tay phải đặt hờ lên miệng giỏ xách.


Chương 10


Phương nổi da gà khi Hoàng vừa chạm vào phần eo của mình, chưa kịp phản ứng gì thì hai bàn tay đã trườn lên phía trước bụng, xoa nhẹ một lúc rồi tiếp tục trườn lên ngực. Nàng ngay lập tức đặt hai tay mình lên mu bàn tay của Hoàng theo bản năng, ý muốn kéo ra, nhưng sực nhớ lại rằng mình đang làm tình mà, sao lại phải kéo tay ra chứ. Một cơn nổi da gà nữa kéo đến, lần này là phía sau cổ, môi của Hoàng đang hôn nhẹ lên phía sau cổ nàng, làm cho nàng đê mê đến quên cả việc phải đề phòng, quên mất luôn con dao rọc giấy trong giỏ.


Một tay Hoàng mâm mê, mò mẫm ngực của nàng, tay còn tay trượt xuống phía dưới, vuốt vào vùng háng, thỉnh thoảng nhấn nhẹ vào âm đạo. Mặc dù qua một lớp đầm, một lớp đồ lót, cảm giác truyền đến vẫn làm cho nàng bắt đầu bị kích thích và mất tự chủ, liên tục uốn éo cơ thể, hòa theo từng cử chỉ mò mẫm của Hoàng. Cả hai giờ đang mặt đối mặt nhau, hai tay Hoàng không ngừng xoa bóp bộ mông đầy đặn và mềm mại của Phương, ngực chàng và nàng ép sát vào nhau, vô thức di chuyển về phía giường ngủ.


Phương đẩy nhẹ Hoàng nằm ngửa xuống giường, leo lên trên, khẽ nhúc nhích và ma sát cơ thể để tạo cảm hứng cho chàng. Môi cả hai chạm vào nhau, cuồng nhiệt, đầy nhục dục và ái ân. Nàng ngồi xổm dậy, trùm chân đầm vào đầu của Hoàng, cho Hoàng thấy toàn bộ bên trong. Hoàng cảm nhận được một màu tối đen, một sự mềm mại ấm áp từ hai đùi kẹp vào bên má, một hương thơm nồng xộc vào mũi. Hoàng cũng đã mất kiểm soát, đưa tay kéo phần hông của Phương xuống, để nàng ngồi lên mặt mình. Chàng nhắm mắt, hít thật sâu, tận hưởng khoảnh khắc thiên đường.


Đáy quần lót của Phương đã ướt sũng, mặt ngoài ướt vì nước bọt của Hoàng, còn mặt trong, ướt vì nước nhờn âm đạo của Phương, cực kỳ kích thích. Nàng rời khỏi mặt của Hoàng, mỉm cười vuốt ve, đứng dậy, tự tay cởi bộ đầm dài quyến rũ trước mặt Hoàng. Từng lớp, từng lớp quần áo trên người nàng được trút xuống, mang theo vẻ mị hoặc khó cưỡng trên giương mặt và ánh mắt, đủ để làm bất cứ người đàn ông nào cũng phải điêu đứng. Thân thể lõa lồ, gọn gàng, thành thục của nàng từ từ di chuyển về phía phòng tắm, kéo theo ánh mắt đầy chờ mong và thèm khát của Hoàng.


Bên trong phòng tắm, tiếng nước chảy từ vòi sen róc rách, vốn dĩ ngay từ khi mới vào phòng, nàng phải đi tắm trước, nhưng vì Hoàng làm cho nàng bị kích thích quá, không kiềm chế được. Sau khi lấy lại chút lí trí, nàng bước vội vào đây, cố gắng vệ sinh thật sạch sẽ mọi ngóc ngách trên cơ thể mình, nàng không muốn những sai sót nhỏ nhặt không đáng có sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc vui sắp tới. 


Ở bên ngoài, Hoàng vẫn nằm ngữa trên giường, mắt nhắm nghiền, đang cố tìm chút hơi ấm và mùi hương còn sót lại trên bộ đồ lót vừa cởi ra của Phương. Chiếc quần lót màu đen có ren gần như nằm trong miệng chàng, còn chiếc áo lót màu tím than thì được úp lên mũi, hít lấy hít để. Chiếc áo lót được gia công khéo léo, dù không nâng ngực lên quá cao, nhưng lại tạo khe ngực rõ ràng, đầy quyến rũ.


Phương bước ra ngoài, nữa người trên quấn khăn tắm, tóc ướt một chút ở phần đuôi, cả cơ thể tràn đầy vẻ khoan khoái, mỉm cười pha lẫn sự ngạc nhiên thích thú khi nhìn thấy Hoàng đang vùi mặt vào bộ đồ lót của mình. Nàng cúi xuống hôn nhẹ lên má Hoàng, ngầm báo cho chàng biết là nàng xong rồi, giờ đến lượt chàng vào phòng tắm.


Hoàng bước vào, cởi hết quần áo, việc đầu tiên là mở chai nước súc miệng mini, cho vào miệng một lượng lớn nước gần một phần ba chai, đây là lượng nước nhiều hơn khuyến cáo của nhà sản xuất, với người không quen sẽ rất cay rát, nhưng đối với Hoàng, là chuyện hết sức bình thường. Hoàng luôn làm như vậy mười mấy năm nay, trước mỗi cuộc giao hoan, chàng luôn chăm chút để mình sạch sẽ hết mức có thể, hơi thở thơm tho, cơ thể không mùi, những chỗ nhạy cảm khô ráo, nói theo kiểu miền Tây dân dã  là “sạch từ đầu đến đít”.


Hoàng lau khô người, quấn khăn phần dưới cơ thể, vuốt ngược tóc ra phía sau cho gọn gàng, nhìn mình trong gương lần nữa trước khi ra ngoài. Chàng liếc nhìn chai nước rửa phụ khoa nhãn hiệu Dạ Hương đặt trên kệ, kế bên chai nước súc miệng của mình, thầm gật đầu hài lòng, chàng biết Phương cũng chuẩn bị chu đáo không kém gì mình. Chân bước ra ngoài, trong lòng khấp khởi vui mừng, chuẩn bị cho một buổi làm tình đầy thú vị.


Chương 11


Phương nằm đó, trên người đã thay ra một bộ đầm ngủ mỏng màu đen, có ren ở phần dây áo và ngực, toàn bộ những phần còn lại là chất liệu voan mỏng, nhìn thấu bên trong, không áo lót, không quần lót, như đang mời gọi Hoàng. Bộ đồ ngủ này là Phương đã chuẩn bị trước theo thỏa thuận lúc nhắn tin với Hoàng trên website hẹn hò. Biết Hoàng trước giờ chưa làm tình với phụ nữ mặc đồ ngủ bao giờ, nên nàng đề nghị thử một lần, biết đâu sẽ mang lại cảm giác mới mẻ thì sao.


Hoàng tháo khăn ra, để lộ dương vật đang cương cứng, cái dương vật màu nâu đen tương phản hoàn toàn với nước da trắng trẻo thư sinh của chàng. Vùng lông xung quanh vừa được xử lý gọn gàng bằng máy tỉa râu cách đó vài ngày, chính xác là hai ngày, Hoàng canh thời gian chuẩn để lông không quá dài sẽ gây mất thẩm mỹ, cũng không quá ngắn sẽ cứng và làm đau bạn tình của mình.


Hoàng leo lên giường, chống tay, nghiêng sấp người phía trên Phương, bắt đầu bữa tiệc tình dục mà chàng mong chờ từ nãy giờ. Món khai vị tất nhiên là hai bầu vú gọn gàng, trắng trẻo, thơm tho và mềm mại. Miệng chàng vừa bú vừa mút thay phiên hai đầu ti màu nâu sậm, như thể đứa trẻ thơ đang bấu víu tìm tòi sữa mẹ cho qua cơn đói lòng. Chiếc lưỡi tham lam xoay vòng xung quanh quầng vú nhiều lần, mỗi lần kết thúc vài vòng, chàng lại ngậm và mút đầu ti trở lại. Thao tác nhẹ nhàng, đều đặn không dứt, thi thoảng chàng dừng lại, dùng hai tay ép hai bầu vú vào nhau, sau đó dùng lưỡi liếm cái rãnh sâu ở giữa.


Phương nãy giờ chỉ nằm yên, nhắm mắt, tận hưởng, không nói gì, không biểu hiện gì, nhưng bên trong thì tê dại. Mấy mươi năm nay, đây là lần đầu tiên bầu ngực của nàng được một người đàn ông nâng niêu, chiều chuộng, và cho nàng cảm giác mê mẩn như vậy. Tay nàng từ từ lần mò xuống háng Hoàng, nắm nhẹ dương vật, vuốt ve, nắn bóp vừa đủ như để trợ lực, làm tăng ham muốn của Hoàng, để Hoàng bú liếm ngực nàng nhiều thêm nữa.


Sau khi no căng với món khai vị ngon lành, Hoàng như được đánh thức toàn bộ các giác quan trên cơ thể, hăm hở vào món tiếp theo. Chàng trườn xuống, úp mặt vào háng của Phương, cảm nhận sự mềm mại của chòm lông vùng kín, hít vào một hơi thật sâu để lấy đà, banh hai chân nàng ra, chuẩn bị vào món ăn chính. Hoàng le lưỡi liếm ướt hai bên háng, dùng đầu lưỡi trêu chọc hạt âm vật không ngừng, làm cho Phương phải co người rên khẽ vì sung sướng.


Nàng bất chợt chồm dậy, đưa tay ôm cổ Hoàng, âu yếm xoay nhẹ để Hoàng nằm xuống giường. Ngượng ngùng nói với chàng bằng một giọng nói bị ngắt quãng đầy khát khao:


  • Chị ngồi lên miệng em nha ?


Hoàng mỉm cười gật đầu, không cảm thấy khó chịu vì bị ngắt ngang lúc đang hưng phấn, vì chàng biết Phương thèm khát cảm giác này lâu rồi, thèm khát nhưng vẫn muốn giữ vai trò làm chủ tình thế, không để ai thao túng mình. Thêm nữa, chỉ là đổi tư thế thôi mà, cuối cùng thì môi trên của chàng cũng sẽ được chạm vào “môi dưới” của nàng thôi. Hoàng nằm im chờ đời, từ từ cảm nhận “đôi môi” của Phương đang từ từ tiến đến mặt mình. Một cảm giác mềm mại, ẩm ướt, nhơn nhớt pha lẫn mùi hương dễ chịu ập đến, bao trọn miệng Hoàng, khiến cho chàng ngất ngây, quên trời đất.


Lưỡi của Hoàng lại tiếp tục khám phá sâu bên trong âm đạo của Phương, liếm lên, liếm xuống, xoay vòng… tất cả kỹ năng và kinh nghiệm tích lũy sau mười mấy năm làm tình, chàng đều đem ra để phục vụ cho Phương. Giờ phút này, Phương như bước chân vào miền hoang lạc, tất cả các giác quan tạm dừng hoạt động, không còn cảm nhận được bất cứ điều gì. Chỉ duy nhất một vị trí bên dưới cơ thể của nàng còn cảm giác, một cảm giác thăng hoa, đê mê, khoái cảm, đầy nhục dục.


Cơ thể Phương run nhẹ, một dòng nước ấm xuất phát từ sâu trong âm đạo đang từ từ rỉ ra, đánh thức nàng dậy từ cõi thiên thai, và tất nhiên, cả Hoàng cũng bắt đầu cảm nhận được. Hoàng áp sát môi vào âm đạo của nàng, để mặc cho dòng chất nhờn âm đạo chảy tràn từ cơ thể Phương qua miệng mình, cảm nhận vị béo pha một chút mằn mặn bên trong, rồi nuốt xuống cổ họng. 


Chương kết


Phương thở dốc, chìm đắm trong đê mê khoái lạc, vẫn còn đang lắc lư không ngừng sau khi được Hoàng nuốt hết nước nhờn vào miệng. Bàn tay nàng vô thức trượt xuống háng của chàng, chạm vào dương vật đang cương cứ và nóng ấm. Nàng giậc mình, từ nãy đến giờ chỉ mỗi mình Hoàng phục vụ mình, làm mọi thứ cho mình, nàng quên mất rằng mình cũng có nghĩa vụ phải phục vụ lại cho Hoàng, làm cho chàng trai này thỏa mãn.


Phương từ từ nhổm người dậy, cúi xuống hôn lên môi Hoàng, nút nhẹ và liếm sạch nước nhờn còn vương lại trên mép, mỉm cười đưa tay khẽ kéo một sợi lông xoăn đang vướng trên miệng chàng. Nàng tiếp tục hôn xuống cổ, dừng lại ở ngực, liếm hai đầu ti đang cương cứng của Hoàng. Mặt dù rất muốn, nhưng nàng phải kìm lòng, không cắn yêu một cái lên ngực chàng, vì trước đó Hoàng có dặn là đừng để lại dấu vết trên người chàng, kẻo tối về vợ lại phát hiện.


Miệng vừa liếm, tay vừa mân mê không ngừng dương vật của Hoàng. Phương giở hết tất cả mọi trò mà nàng học được trên mạng trong thời gian thác loạn trực tuyến với mấy “nô lệ online” của mình. Học rất nhiều nhưng giờ mới có cơ hội thực hành, nhìn biểu cảm trên mặt Hoàng, nàng biết chắc mình học giỏi, hành còn giỏi hơn. Nàng đang say sưa ở phần trên cơ thể Hoàng, chợt nghe giọng nói nghẹn trần trụi, như đang van xin của Hoàng:


  • Chị, xin chị bú cu em đi, em thèm khát cảm giác được bú cu, xin chị !


Không đợi Hoàng nói lần thứ hai, Phương ngay lập tức trượt người xuống dưới, một tay vuốt dương vật, một tay nhấn nhè nhẹ vào khoảng giữa hậu môn và hai bìu, liên tục kích thích. Hoàng rên lên một tiếng, rồi im bặc, vì ngay sau đó là cảm giác nóng ấm, ướt át tràn ngập. Chiếc lưỡi mềm mại, ngọt ngào của Phương đang xoắn lấy dương vật của Hoàng, vừa liếm, vừa nút, chỉ cần Hoàng rỉ một chút nước ở đầu dương vật, ngay lập tức giọt nước đó sẽ được Phương hút hết vào miệng, không chút chần chừ. Phương đang thích thú vì khả năng làm tình bằng miệng của mình tốt đến vậy, dù chỉ là mới lần đầu.


Phương “chăm sóc” cho dương vật của Hoàng một cách ân cần, nhẹ nhàng và âu yếm, đủ mạnh để làm cho chàng say đắm, nhưng cũng đủ nhẹ để chàng không xuất tinh ra ngoài. Qua những lần trò chuyện trước khi gặp nhau, Phương biết Hoàng sinh lý không được mạnh mẽ cho lắm, nếu làm quá nhanh hay quá mạnh, chàng trai trẻ sẽ mau xuất tinh, rồi mệt mỏi, chìm vào giấc ngủ, làm mất cuộc vui. Nàng muốn giây phút ái ân này kéo dài hết mức có thể, để cả nàng và chàng đều nhớ nhung.


Cuộc làm tình kỳ lạ cứ thế tiếp tục diễn ra, chàng thì thỏa mãn vì lâu lắm rồi mới được bạn tình bú dương vật lâu và sướng như vậy, nàng cũng thỏa mãn vì mấy mươi năm hôn nhân, lần đầu được một người đàn ông kề miệng vào mút âm đạo và nuốt nước nhờn của mình không chút e ngại. Cả hai vừa ân ái, vừa tâm sự chuyện đời, chuyện nghề, chuyện gia đình… như hai người tri kỷ. Bàn tay của Hoàng thì không rời khỏi bầu ngực của Phương, bàn tay Phương thì lúc nào cũng nâng niu dương vật của Hoàng. Hai chị em cứ vậy mà ở bên cạnh nhau gần ba tiếng đồng hồ.


Buổi hẹn hò kết thúc, hai chị em tắm rửa sạch sẽ, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Nhìn hộp bao cao su còn y nguyên trên bàn, cả hai bật cười nhìn nhau, trên đời này làm gì có đôi nam nữ nào vào khách sạn làm tình mà lại không giao hợp chứ, nghe vô lý không thể tin được. Ấy thế mà ngày hôm nay, ngay tại cái khách sạn rẻ tiền không có tên trên bản đồ google maps này, chuyện vô lý đó lại xảy ra. Không cần ai làm chứng và kể lại cả, chỉ cần hai chị em “khác người” này biết và hiểu là đủ.


Ba tháng sau, vào một buổi sáng đẹp trời, trước cửa phòng họp lớn của một bệnh viện đa khoa tại trung tâm thành phố, một chàng trai chừng ba mươi lăm, mặt mũi sáng sủa, ăn mặt chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng, tay cầm cặp xách, chỉnh trang lại y phục lần nữa trước khi mở cửa bước vào phòng. Trước mặt chàng là hội đồng tuyển dụng gồm năm người, đang chờ để phỏng vấn chàng vào vị trí chuyên viên làm việc tại phòng công nghệ thông tin của bệnh viện.


Nhân viên tiếp dẫn giới thiệu tên kèm theo chức vụ của từng thành viên trong hội đồng tuyển dụng. Ngồi đối diện chàng là bác sĩ giám đốc, kế bên tay phải là trưởng phòng kế hoạch tổng hợp, kế đến là trưởng phòng công nghệ thông tin, bên trái là trưởng khoa dược, cuối cùng là trưởng phòng tổ chức cán bộ. Chàng trai mỉm cười, gật đầu chào qua một lượt, chàng trai nhìn thẳng vị giám đốc bệnh viện, tự tin giới thiệu bản thân mình:


  • Em xin phép tự giới thiệu bản thân, em tên Hoàng…


Trong phòng phỏng vấn, chỉ duy nhất có một người từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi Hoàng. Nàng không cần nghe thông tin giới thiệu, không cần đọc hồ sơ, không quan tâm nội dung phỏng vấn. Nàng chỉ ngồi đó, mơ màng về khoảnh khắc nàng và chàng trai đối diện kia đã từng ân ái với nhau trên giường. Cả nàng và chàng đều vui và hạnh phúc, trên đời đúng là có quá nhiều chuyện trùng hợp và bất ngờ, biết đâu đây chính là duyên phận.



Kết thúc

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quyển 1 - Chung chồng

Quyển 3 - Ân tình